Lam Lam nhìn trái nhìn phải, trên xe chỉ có một mình cô bé. Cô bé ngoan ngoãn đứng ở cửa sau, đợi xe bay dừng hẳn, liền vịn lan can, bước đôi chân ngắn cũn, cẩn thận xuống xe.
Một phút sau, xe buýt chạy đi, Lam Lam đứng cạnh biển báo trạm xe hoang vắng không một bóng người, xung quanh đến một ngọn đèn đường cũng không có, cô bé ngơ ngác gãi gãi đầu.
Nơi này trông có vẻ... không giống nơi có người ở lắm...
*
“Gọi được chưa? Vẫn chưa liên lạc được à?” Tại sảnh lớn Căn cứ Phi thuyền Á Tinh, một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, vẻ mặt sốt ruột hỏi đàn em của mình.
Đàn em cũng đang đầu bù tóc rối: “Anh à, vẫn không liên lạc được, có phải cô bé đó làm mất quang não rồi không? Haizz, em đã nói là chúng ta nên đến sớm hơn mà...”
Người đàn ông trung niên đá đàn em một cái: “Ý cậu là trách tôi hả?”
Đàn em không dám nói gì.
Người đàn ông trung niên tức muốn chết: “Cái app phi thuyền chết tiệt, rõ ràng báo chuyến phi thuyền này sẽ trễ bốn tiếng mà! Tôi làm sao biết được nó lại không trễ nữa chứ!”
Đàn em khô khốc nói: “Vậy anh à, chúng ta bây giờ làm sao đây?”
Người đàn ông trung niên gầm lên: “Tiếp tục gọi cho cô bé đó, gọi cho đến khi nào nó bắt máy thì thôi! Mẹ kiếp, anh cả mà biết tôi làm lạc mất con ổng, chắc lột da tôi mất! Thôi kệ, để tôi gọi! Bắt máy đi! Tổ tông bé bỏng ơi! Làm ơn bắt máy đi mà!”
Lam Lam đã đi rất mệt rồi. Từ lúc xuống xe buýt công cộng, cô bé cứ đi loanh quanh ở nơi tối om này. Cô bé mở màn hình quang não của mình, dùng ánh sáng trắng hắt ra từ màn hình để soi sáng một chút con đường dưới chân.
Cô bé không để ý quang não đã mất tín hiệu, cũng không biết quang não còn có thể mất tín hiệu.
Chỉ là ánh sáng của quang não vẫn quá yếu ớt, cô bé không nhìn thấy được những nơi xa hơn.
Nhưng đi mãi không biết đến đâu, Lam Lam nghe thấy có tiếng động.
Có tiếng động tức là có người, có người thì có thể hỏi đường.
Lam Lam đi mãi, đi mãi, không bao lâu sau, cuối cùng cô bé cũng nhìn thấy thứ phát ra tiếng động đó là gì.
Ánh sáng trắng của quang não chiếu vào đống cỏ hoang trước mặt, trong đống cỏ, một chú chó nhỏ giấu nửa người lộ ra phần thân bê bết máu tươi.
Nó yếu ớt nằm đó, miệng phát ra tiếng rên rỉ vô thức, vết thương trông dữ tợn mà thảm hại.
Lam Lam hơi ngẩn người, vì đã đi bộ một đoạn đường núi rất xa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô bé đã hơi lấm lem. Bây giờ cô bé chỉ cách chú chó nhỏ kia mười bước chân. Có lẽ nhận thấy có người đến gần, đôi mắt màu xanh lục của chú chó nhỏ cảnh giác mở ra, nhìn chằm chằm về phía trước.
Lam Lam nhìn chú chó nhỏ.
"Bạn sao vậy?"
Lam Lam cẩn thận bước lên một bước.
Cô bé vừa đến gần, chú chó nhỏ giãy giụa càng dữ dội hơn. Nó bất chấp cơn đau dữ dội của cơ thể, cố gắng đứng dậy, nhưng thực sự không còn sức lực, lại nặng nề ngã về chỗ cũ, máu ở eo chảy ra nhiều hơn.
Lam Lam sốt ruột: "Bạn, bạn thật sự đừng cử động nữa, mình không phải người xấu đâu..."
Lam Lam đi mấy bước đến trước mặt chú chó nhỏ, bàn tay nhỏ mềm mại có phần mạnh mẽ đè lên lưng chú chó, không cho nó đứng dậy.
Chú chó nhỏ rất tức giận, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa. Nó cố gắng quay đầu muốn cắn tay Lam Lam, nhưng ngay cả động tác đơn giản như vậy, nó cũng không làm được nữa.
Nó rên rỉ thảm thiết hai tiếng, cuối cùng tuyệt vọng nằm lại trên mặt đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)