Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bê Bối Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Mọi rắc rối hôm nay đều do anh ta gây ra. Bản thân anh ta cũng nhận thức được lỗi lầm của mình, nên không nói một lời nào, chỉ đứng dậy và bước vào phòng thay đồ.

Khi anh ta đã khuất bóng, Hoắc Đình Dịch quay sang nhìn Hạ Thanh Thời, hỏi: “Về nhà cùng anh chứ?”

Hạ Thanh Thời gật nhẹ đầu, đáp: “Vâng, về nhà thôi.”

Hoắc tiên sinh không hề đợi Nhậm Hoài Tây cùng đám phóng viên rút đi rồi mới rời khỏi. Anh tiến thẳng đến hồ bơi, bế lên cậu bé đang vùng vẫy dưới làn nước.

Đến lúc này, Hạ Thanh Thời mới chợt nhận ra sự ngây ngô của bản thân khi quên béng mất một chuyện quan trọng đến vậy.

Hoắc Đình Dịch vừa bế cậu bé, cả người ướt sũng. Anh vừa bước về phía Hạ Thanh Thời vừa dịu dàng cúi đầu dỗ dành nhóc con trong vòng tay: “Ở nhà cũng có hồ bơi, chúng ta về nhà nhé?”

Hạ Thanh Thời dõi theo hai người với ánh mắt lạnh nhạt.

Hoắc Đình Dịch tự mình lái xe tới, không hề có tài xế đi cùng. Thế nên, nhân lúc hai người kia vào thay đồ, Hạ Thanh Thời liền cầm chìa khóa xe, tự mình lái chiếc xe của Hoắc Đình Dịch rời khỏi khách sạn.

Thói quen lái xe tốc độ cao của cô hình thành từ thời đi du học. Thông thường Hoắc Đình Dịch không can thiệp, nhưng tối nay lại khác. Chưa đầy một kilomet, anh đã nhắc nhở cô đến ba lần: “Em chạy nhanh quá.”

Cô mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn giữ im lặng.

Hoắc Đình Dịch dường như đọc được suy nghĩ của cô, anh nói: “Lúc em ở trên xe, anh không lái nhanh.”

Lời anh nói không sai.

Hạ Thanh Thời mím chặt môi, mãi một lúc sau mới cất lời: “Đợt này anh đi lâu là để dẫn nó về đây?”

Hoắc Đình Dịch không đáp lời, ngầm thừa nhận điều đó.

Cô thấy thật nực cười, khẽ nhếch môi: “Lúc chúng ta kết hôn, không ai nói cho em biết là em phải sống cùng nó.”

“Thanh Thời.” Giọng Hoắc Đình Dịch thoáng nét bất lực: “Nó là em của em.”

“Nó là em anh.” Hạ Thanh Thời cười mỉa: “Không phải em của em.”

“Thanh Thời, đừng để bụng mấy chuyện vặt vãnh nữa.”

“Nếu người phụ nữ đã bỏ rơi em ngay khi em chào đời vẫn có thể được gọi là mẹ em thì…” cô bình thản phản bác, “… nó đúng là em của em thật.”

Hoắc Đình Dịch xoa xoa vầng trán, giọng anh lộ rõ vẻ mệt mỏi không thể che giấu: “Nó mới ba tuổi thôi, cũng không còn bố mẹ nữa… Anh không thể bỏ mặc nó được.”

Thằng bé đã ba tuổi rồi.

Hạ Thanh Thời thản nhiên đáp: “Em lớn lên trong tình cảnh đó đấy… Lúc trước có ai thương xót cho em không?”

Những lời cô nói khiến Hoắc Đình Dịch hoàn toàn im lặng.

Một lúc lâu sau, anh mới đổi chủ đề: “Em không có gì để giải thích chuyện tối nay à?”

Nghe nhắc đến chuyện này, Hạ Thanh Thời cảm thấy đau đầu. Cô không ngờ Hoắc tiên sinh lại vội vã về nước đến thế chỉ để 'bắt gian' cô và Nhậm Hoài Tây: “Anh thấy em mắng cậu ta thế nào rồi mà.”

“Anh nói người khác kìa.”

Hạ Thanh Thời lại càng đau đầu hơn: “Là do cô sắp xếp, em không biết gì hết.”

Hoắc Đình Dịch chỉ khẽ "ừm" một tiếng, không lộ bất cứ thái độ nào. Lát sau, anh mới bật cười khe khẽ: “Hoắc phu nhân à, anh phải làm sáng tỏ một chút, anh về nước là để đón đại thọ sáu mươi tuổi của bố vợ.”

Hạ Thanh Thời quay phắt đầu, trừng mắt nhìn anh.

Cuộc hôn nhân của họ có thể nói là phi lý, đến mức Hạ Thanh Thời cứ chần chừ mãi chưa dám thông báo với gia đình. Hơn nữa, cho đến tận bây giờ, Hạ Thanh Thời vẫn không biết phải mở lời thế nào với ông Hạ về việc cô đã kết hôn, đặc biệt hơn, đối tượng lại là người anh trai kế trên danh nghĩa của cô, dù trước đó hai người chưa từng sống chung dưới một mái nhà.

***

Đã gần chín giờ tối khi họ về đến biệt thự. Suốt một tháng nay Hoắc Đình Dịch ở nước ngoài, Hạ Thanh Thời cũng chẳng ghé qua đây.

Hôm nay về lại, cô mới nhận ra Hoắc Đình Dịch đã sắp xếp xong xuôi phòng ngủ trẻ em cho thằng nhóc đó, sự chu đáo đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Hạ Thanh Thời đi lên phòng ngủ trên lầu. Khi tắm xong bước ra, cô thấy Hoắc Đình Dịch đã có mặt trong phòng.

Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn đứng đặt sát đất. Cửa sổ mở rộng, làn gió đêm mang theo hương hoa huệ thoang thoảng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc