Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Thanh Thời chẳng mảy may thấy áy náy, vừa cười vừa đáp: “Cô bảo cháu phải trang điểm xong xuôi mới được đến mà. Cô vừa nói tầng mấy nhỉ? Tầng hai phải không ạ? Cháu lên ngay đây.”
Trên đường đi, dì của cô đã dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần rằng tối nay phải ăn diện thật lộng lẫy. Cô đâu có ngốc, đi ăn bữa cơm gia đình chứ đâu phải đi thảm đỏ, ăn diện đẹp để ai ngắm chứ?
Chính vì thế, Hạ Thanh Thời đã suy đoán rất nhiều tình huống có thể xảy ra. Cô thậm chí còn hỏi người quản lý đang dẫn mình lên lầu rằng trên đó có bao nhiêu người.
Dù tỏ ra bất ngờ, người quản lý vẫn lịch sự đáp lời cô: “Dạ, tổng cộng có năm người ạ.”
Nghe người kia nói thế, Hạ Thanh Thời liền khẳng định bữa tối nay không phải là một bữa cơm gia đình đơn thuần.
Khi được quản lý dẫn lên tầng hai, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của Hạ Thanh Thời. Ngoài người dì của mình, cô còn trông thấy hai bóng dáng quen thuộc khác: một là người vợ thứ hai của ông Hạ – Thẩm Lộ Dao, người còn lại là Hạ Hiểu Đường, cô em gái cùng cha khác mẹ của cô.
Hạ Hiểu Đường và Hạ Thanh Thời chẳng bao giờ tìm được tiếng nói chung, nhưng Thẩm Lộ Dao lại là một trường hợp khác biệt. Vừa nhìn thấy Hạ Thanh Thời, dù thoáng chút bối rối, bà vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, nở nụ cười và cất lời: “Thanh Thời đến đây rồi sao. Dì và Hiểu Đường dùng bữa, không ngờ lại tình cờ gặp cô của con và bà Thái, nên tiện thể nhập bàn luôn.”
Chứng kiến tài ăn nói khéo léo của bà ta, chỉ vỏn vẹn một câu đã gỡ rối mọi khúc mắc, Hạ Thanh Thời liền hiểu ra đây chẳng phải Hồng Môn yến (3) hiểm độc gì, mà chỉ là một cuộc xem mắt thông thường.
(3) Hồng Môn yến: Một sự kiện có thật trong lịch sử Trung Hoa. Từ này còn được hiểu theo nghĩa bóng là một cái bẫy hoặc một tình huống tưởng chừng như vui vẻ nhưng thực chất ẩn chứa nguy hiểm.
Chàng trai là quý tử của người bạn học thời đại học với cô ruột Hạ Thanh Thời, gia đình làm chủ mỏ than. Bản thân anh ta du học ngành y, năm ngoái về nước và đang công tác tại Bệnh viện 301 với tư cách bác sĩ.
Điều kiện quả nhiên cực kỳ xuất sắc, bảo sao Thẩm Lộ Dao lại trơ tráo dẫn con gái đến chốn này.
Thế nhưng, vào thời điểm này, Hạ Thanh Thời chẳng mấy bận tâm đến dung mạo có thể “thay cơm” của bác sĩ Lương, bởi cô chưa dùng bữa trưa, cơn đói cồn cào đang hành hạ, vả lại, nơi đây lại có món gan ngỗng béo chuẩn vị nhất đất kinh kỳ này.
Giữa lúc cô đang say sưa thưởng thức món ăn, chiếc điện thoại trong túi xách bỗng vang lên hồi chuông.
Đó là Tiểu Đại.
Hạ Thanh Thời rời khỏi bàn ăn, vừa nhấc máy đã nghe thấy tiếng la hét thất thanh từ đầu dây bên kia của Tiểu Đại.
“Chị Thanh Thời ơi, chị còn ở Lệ Tuấn chứ? Kenny vừa tự lái xe đi tìm chị, trợ lý của anh ấy hoàn toàn bất lực… Em lo phóng viên sẽ bám theo anh ấy lắm, chị tuyệt đối tránh mặt anh ta nhé, nếu lỡ bị chụp chung thì coi như xong đời… Vì sao anh ấy lại đến tìm chị ư? Anh ấy đã biết chị đứng sau vụ sắp xếp scandal giữa anh ấy và Diệp Khả Du, giận lắm, chắc chắn là tới để đòi một lời giải thích!”
Đầu Hạ Thanh Thời như muốn nổ tung. Cô lập tức ngắt điện thoại, rồi kiểm tra lịch trình của Nhậm Hoài Tây trong ngày hôm nay. Chiều nay anh ta tham dự lễ cắt băng khánh thành một cửa hàng mới của thương hiệu xa xỉ phẩm danh tiếng. Theo đúng lịch trình, buổi lễ cắt băng đã hoàn thành cách đây nửa tiếng đồng hồ, và từ địa điểm đó, di chuyển đến đây chỉ mất chưa đầy hai mươi phút lái xe.
Đúng như dự đoán, chỉ ít phút sau, điện thoại của cô báo có cuộc gọi đến từ Nhậm Hoài Tây: “Cô đang ở đâu vậy?”
Hạ Thanh Thời thấu hiểu tính cách cố chấp của anh ta, biết rõ nếu hôm nay không gặp được cô, anh ta sẽ không chịu bỏ cuộc, nên lập tức lên tiếng: “Tôi đang ở khu vực bể bơi trên tầng tám, cậu cứ lên đó tìm tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



