Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bê Bối Chương 28:

Cài Đặt

Chương 28:

Hạ Thanh Thời dở khóc dở cười: “Chỉ là mã bạc hà thôi mà, chỗ nào chẳng có, sao lại quý đến vậy?”

“Em có biết đây là giống mã bạc hà gì không?” Hoắc tiên sinh quay đầu liếc nhìn cô, nét mặt vô cùng nghiêm nghị: “Đây là giống lai tạo mới, tên khoa học là Mạn Tháp Lưu Lan Hương, không thể sinh trưởng ở bán cầu Bắc. Em có hình dung được bà ngoại đã đổ bao nhiêu tâm huyết để trồng được nó không?”

Hoắc phu nhân sợ đến mức chân tay bủn rủn, bó hoa mã bạc hà trong tay cô trượt xuống, rơi ngay dưới chân. Ba đứa trẻ kia mới ba tuổi, bà ngoại chẳng lẽ lại chấp nhặt chúng, vậy thì tội này chỉ có mình cô phải chịu mà thôi.

“Về thôi.” Hoắc tiên sinh dứt khoát nói: “Giờ về nhà đã, đợi đến Tết hãy sang, khi đó chắc cơn giận của bà ngoại cũng nguôi ngoai phần nào.”

Ba đứa trẻ không đi chơi đâu xa, vẫn đang ở trong sân lớn của khu nhà chơi với chim. Thấy cô từ xa, Sâu Sâu và Tiểu Diệp Tử hớn hở gọi: “Dì ơi! Mau lại đây!”

Hạ Thanh Thời bước tới, một tay nhấc bổng Joey lên: “Dì phải đưa Joey về rồi, hôm khác chúng ta chơi tiếp nhé?”

Sâu Mập nghi hoặc: “Dì ơi, chú ấy là bảo bối của dì ạ?”

Hạ Thanh Thời ngẩn ra vài giây rồi mới đáp: “Đúng vậy, các cháu cũng là bảo bối của dì mà, phải không nào?”

Nhóc con nổi tiếng đáng yêu trên mạng này vô cùng lanh lợi, Sâu Mập lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Không phải không phải không phải, cháu là bảo bối của bố mẹ cháu, không phải bảo bối của dì ạ.”

(1) Ý của Sâu Sâu, “bảo bối” có nghĩa là con cái. Hạ Thanh Thời cũng hiểu theo ý đó nhưng cô cố tình trêu cậu bé.

Hạ Thanh Thời bật cười, xoa đầu hai đứa bé rồi nói: “Hôm khác dì lại mua xoài cho hai đứa ăn nhé.”

Phía sau vang lên vài tiếng còi xe. Hạ Thanh Thời quay đầu nhìn lại, thấy chiếc Jaguar quen thuộc đang đậu cách đó không xa.

(2) Jaguar: một hãng ô tô.

Cô bế Joey thẳng đến xe, đặt cậu bé vào ghế trẻ em phía sau. Đang định đóng cửa, cô chợt thấy đùi cậu bé có gì đó bất thường. Chắc hẳn buổi chiều cậu bé đã chạy vào vườn, nên hai chân chi chít vết trầy xước, còn có cả dấu muỗi và vết cắn của côn trùng.

Joey chẳng hiểu gì, cậu ngẩng đầu nhìn cô chăm chú, trong đôi mắt thấp thoáng nụ cười muốn làm vui lòng người khác. Không hiểu vì lý do gì, Hạ Thanh Thời bỗng rất muốn nổi nóng với cậu bé. Cậu chẳng nói tiếng nào, cứ chăm chú nhìn người ta với vẻ mặt đáng thương ấy, đến cả bị côn trùng cắn mà cũng không biết kêu, đúng là đồ ngốc, kẻ khờ bị bắt nạt cũng đáng đời!

Càng nghĩ càng tức, nhưng Hạ Thanh Thời lại không rõ rốt cuộc mình đang giận điều gì. Cô ấn mạnh vào đùi cậu bé, giận dỗi hỏi: “Đau không?”

Đôi mắt cậu bé ngấn nước, cậu vẫn ngẩng đầu nhìn cô, một lúc sau mới lắc đầu.

Về mối quan hệ giữa hai chị em, Hoắc Đình Dịch không can thiệp sâu. Anh mở cốp xe lấy hộp thuốc rồi đưa cho Hạ Thanh Thời: “Em ngồi ghế sau bôi thuốc giúp thằng bé đi.”

Trong xe không ai lên tiếng. Cô lặng lẽ đặt chân Joey lên đùi mình, sau đó cẩn thận thoa thuốc lên những vết thương cho cậu bé. Mãi một lúc sau, Hạ Thanh Thời mới giật mình nhận ra. Cô thấy hơi hối lỗi vì đã lớn tiếng với Joey lúc nãy, không phải cô giận cậu bé, nhưng ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đang giận ai.

Về đến nhà, Hạ Thanh Thời dặn người giúp việc đưa Joey đi tắm, sau đó quay sang Hoắc tiên sinh: “Chúng ta cần nói chuyện.”

Hoắc tiên sinh tinh ý nhận thấy thái độ của cô dành cho Joey lúc nãy rất khác lạ, nhưng chỉ cần cô không hoàn toàn bỏ mặc cậu bé thì thế nào cũng được. Hạ Thanh Thời đúng là muốn đề cập đến chuyện đó với anh. Cô thể hiện sự thấu đáo: “Hiện tại thằng bé không có nơi nương tựa nên em chấp nhận cho nó ở đây.” Dừng lại một chút, cô tiếp lời: “Nhưng khi nào em tìm được chỗ nào tốt hơn, anh phải đưa nó đi.”

Hoắc Đình Dịch tỏ ra khó xử: “Không có ai thích hợp để nuôi dạy thằng bé hơn chúng ta đâu.”

Hạ Thanh Thời nhấn mạnh lại: “Nếu em tìm được nơi tốt hơn, anh nhất định phải đưa nó đi.”

“Thanh Thời.” Hoắc Đình Dịch hạ giọng, nhìn cô chăm chú, ngữ điệu vô cùng nghiêm túc: “Em căm ghét mẹ mình vì bà ấy đã bỏ rơi em và Yến Thời, chẳng lẽ bây giờ em lại muốn trở thành một người giống hệt bà ấy sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc