Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rebecca không hề tỏ ra sửng sốt trước yêu cầu có phần quá đáng từ ông chủ, ngược lại, cô bình thản đáp lời: “Anh Hoắc, không thành vấn đề. Tôi sẽ sắp xếp ngay lập tức.”
Hoắc tiên sinh tử tế mô tả rõ hơn: “Chỉ cần đủ chỗ cho hai người là được rồi.”
Dừng lại một chốc, anh nói thêm: “Loại có động cơ nhé.”
Chừng mười phút sau, các nhân viên đã lái xe dọc bờ hồ, khi phát hiện chiếc xe đỗ ven đường, họ đã đến dẫn đôi uyên ương ra bến tàu, rồi trao cho hai vợ chồng một chiếc thuyền.
Mấy ngày sau rằm, vầng trăng vẫn tròn vành vạnh, tỏa sáng rực rỡ, mặt hồ được ánh trăng dịu dàng, huyền ảo chiếu rọi. Toàn cảnh đẹp đến vô cùng.
Hạ Thanh Thời hiếm khi nào hoạt bát như thế này. Cô ngồi trên thuyền, cúi mình, đưa tay khua nước.
Nước hồ lạnh buốt, Hạ Thanh Thời rụt tay lại, rồi quay đầu nhìn Hoắc Đình Dịch đang ngồi cạnh mình.
Hoắc Đình Dịch đang xem xét bản đồ lộ trình: “Em có muốn dạo quanh hồ Nhạn Thê không?”
Hạ Thanh Thời ngay lập tức lắc đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Tiếng máy ồn ào quá, tắt đi thôi. Chúng ta cứ để thuyền tự trôi, ngắm trăng một lát rồi quay về.”
Hoắc tiên sinh nhận thấy phu nhân họ Hoắc hôm nay có chút lạ thường, bình thường cô ấy chẳng có chút gì gọi là lãng mạn, không rõ hôm nay đã uống nhầm thứ gì.
Anh đưa tay khẽ chạm vào mặt Hoắc phu nhân, Hoắc phu nhân thuận thế rúc hẳn vào lòng anh. Thật hiếm hoi khi cô chủ động dựa dẫm anh như vậy.
“Anh nói xem nào…” Hạ Thanh Thời ngẩng đầu rời khỏi lồng ngực anh, ánh mắt dịu dàng như sóng nước hướng về anh.
Hoắc Đình Dịch ôm chặt cô vào lòng, lặng lẽ chờ đợi cô nói hết ý, nào ngờ lời nói tiếp theo của cô khiến Hoắc tiên sinh vô cùng kinh ngạc: “… nếu em và mẹ anh cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai trước tiên?”
Phu nhân họ Hoắc không đời nào lại hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn như vậy.
Hoắc Đình Dịch nâng mặt cô gái đang nằm trong lòng mình lên, cẩn trọng quan sát một hồi, rốt cuộc cũng nhận ra điểm bất thường của cô. Cô ấy uống rượu, say rồi.
Hoắc Đình Dịch biết tửu lượng của cô rất kém, vì lẽ đó, từ trước đến nay anh chưa bao giờ để cô uống rượu ở bên ngoài.
Anh sa sầm nét mặt: “Uống bao nhiêu rồi?”
Bị bắt quả tang hành vi “xấu”, Hoắc phu nhân giật mình, chột dạ, cô giơ hai ngón tay lên, ước lượng: “Chỉ một tí tẹo thôi.”
Hoắc Đình Dịch không nói thêm lời nào, vẻ mặt cau có, dù vậy, anh vẫn khom lưng, lấy áo phao cẩn thận mặc vào cho cô.
Hạ Thanh Thời lè lưỡi, nghiêng đầu, tựa vào mạn thuyền.
Mặt hồ phẳng lặng in rõ bóng vầng trăng vàng óng, cô khẽ liếm môi: “Hoắc liên sinh, anh có biết câu chuyện con khỉ hái trăng(1) không?”
(1) Chuyện con khỉ hái trăng: Thuở xưa, có một chú khỉ vô cùng yêu thích vầng trăng, đến nỗi chú ta ngủ ngày để đêm đến được bầu bạn cùng ánh trăng. Một đêm nọ, khỉ ta khát nước, tìm đến bờ sông uống thì thấy vầng trăng nằm gọn dưới mặt nước. Vì muốn được gần gũi với mặt trăng, chú khỉ đã nhảy xuống sông và rồi bị chết đuối.
Hoắc tiên sinh lớn lên ở nước ngoài từ nhỏ, có thể coi như 95% là một người nước ngoài, nên chắc chắn anh không biết câu chuyện đó.
Hoắc Đình Dịch kéo cô vào lòng, giọng anh lộ rõ vẻ hoảng hốt: “Em đang nổi điên gì thế này…”
Lời còn chưa dứt, cô gái trong lòng anh bất chợt ngẩng đầu lên, đôi môi mềm mại thoang thoảng hơi men đã áp lên môi anh.
Sau một thoáng ngỡ ngàng ngắn ngủi, Hoắc Đình Dịch giữ chặt gáy cô, hôn cô thật mạnh bạo, anh cắn gặm môi cô như muốn trả thù.
Nụ hôn của anh quá đỗi mãnh liệt, Hạ Thanh Thời không tài nào thở nổi, khuôn mặt cô đỏ bừng.
Khó khăn lắm mới có thể hít thở được, cô vừa há miệng thở dốc vừa khúc khích cười, nói: “Em đoán anh sẽ cứu em trước tiên.”
Hoắc tiên sinh chẳng nói lời nào, anh lại kéo cô gái trước mặt vào lòng mình, cúi đầu hôn cô một lần nữa.
***
Hậu quả của đêm cuồng nhiệt đó là sáng hôm sau, cả hai vợ chồng đều bị cảm lạnh.
Hoắc phu nhân thay đổi thái độ còn nhanh hơn lật sách. Cô nàng ngay lập tức trút hết mọi trách nhiệm lên đầu Hoắc tiên sinh, mới sáng sớm mà cô đã vừa cào vừa la hét với anh: “Tại anh hết! Đáng ghét, đồ đáng ghét!”
Hoắc tiên sinh: “…”
Khi cả hai quay trở về nội thành thì đã mười một giờ trưa rồi.
Quả đúng như lời Hoắc phu nhân đã báo trước, trưa nay cô có lịch hẹn với một nhà sản xuất phim gần Oriental Plaza, vì vậy hai người đến Duyệt Đình gần đó để thưởng thức món Quảng Đông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



