Vẻ ngoài của Thẩm Chiêu Dã chẳng có nét nào giống con lai Trung – Mỹ cả. Ngoài mái tóc đen ra, từ đôi mắt, chiều cao, vóc dáng cho đến cả những thói quen nhỏ nhất, tất cả đều đậm chất Tây.
Ôn Quỳ không muốn vòng vo. Cô cầm khối xếp hình lên, mân mê những khớp nối hoàn hảo rồi đi thẳng vào vấn đề: “Tối nay anh định ở đâu?”
Trước khi về nước, Thẩm Chiêu Dã đã tham gia một cuộc đua xe liều lĩnh, đặt cược gần như toàn bộ tài sản chỉ để tìm kiếm sự kích thích tột độ. Anh đã thắng, nhưng rồi lại vung hết tiền thưởng ngay tại chỗ. Không ngờ, khi về đến nhà, bố anh đã khóa hết thẻ của anh, cấm anh tham gia những môn thể thao nguy hiểm này nữa.
Hai cha con không cãi nhau to như lời bà Thẩm kể. Thẩm Chiêu Dã tỏ ra ngoan ngoãn, bố anh đã gần xiêu lòng, nhưng khi nhìn thấy bộ đồ đua xe trên người con trai, ông lại đổi ý.
Tức giận, Thẩm Chiêu Dã nhờ bạn bè mua vé máy bay về nước, định bụng sẽ lấy lại số tài sản của mình ở đây. Nơi anh thường ở khi về nước là một biệt thự khác, nhưng anh đoán chắc chắn sẽ có người của bố mẹ canh ở đó. Nghĩ rằng căn nhà này còn vài món đồ giá trị có thể bán lấy tiền, anh đành liều mình đến đây. Căn hộ này đã được trang trí từ vài năm trước, nhưng anh cũng chỉ ở được một, hai lần rồi bỏ trống từ đó đến nay.
Thẩm Chiêu Dã ngước nhìn trần nhà, khẽ thở dài. Giọng anh trầm xuống, nhuốm vẻ buồn bã: “Những thứ tôi cần đều bị dọn đi hết rồi… Ôn Quỳ, tôi phải thành thật với cô chuyện này.”
Tim Ôn Quỳ đập thót một cái, không biết anh định nói gì: “À? Ừm, anh nói đi.”
Ôn Quỳ mím chặt môi. Anh một mình tay trắng về nước, vừa đến đã vội vàng tìm đến căn nhà của mình. Chắc hẳn ban đầu ở đây có rất nhiều đồ đạc của anh, nhưng bà Thẩm vì muốn cô yên tâm ở lại nên đã cho người dọn đi hết. Giờ đây, nơi này chỉ là một căn hộ bình thường, chất đầy đồ dùng sinh hoạt của cô.
Thẩm Chiêu Dã cầm khối xếp hình trên bàn, cúi người lạy hai lạy trước mô hình trong tay cô, trông đáng thương vô cùng. Anh ngước đôi mắt long lanh lên nhìn cô, gương mặt điển trai toát lên vẻ ngoan ngoãn đầy tội nghiệp: “Nếu cô đuổi tôi ra ngoài, tôi thật sự sẽ phải ra đường ở đấy…”
Làm sao Ôn Quỳ có thể nhẫn tâm trước một gương mặt như vậy chứ?
Cô cũng không ngờ, một vị thiếu gia con nhà giàu lại có lúc thảm đến vậy…
“Mẹ anh chắc chỉ muốn anh trưởng thành hơn nên mới làm vậy thôi.” Ôn Quỳ nghiêng đầu, khẽ hắng giọng, cố gắng kìm nén sự xao động trong lòng trước vẻ đẹp của anh, “Hôm nay tôi đã hỏi công ty rồi, ký túc xá không còn chỗ trống, nên tôi không thể dọn đi được… Tôi, tôi cũng hết tiền rồi.”
“Nếu anh muốn ở lại, có lẽ tôi sẽ không giúp được gì cho anh đâu, anh có chấp nhận được không?”
Thẩm Chiêu Dã nở một nụ cười ấm áp, nói rằng anh sẽ chỉ ở lại nhiều nhất một tuần, trong thời gian đó anh sẽ cố gắng liên lạc với bạn bè để vay tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)