Mái tóc đen nhánh, đôi mắt xanh biếc. Nụ cười của anh thì ấm áp như nắng, nhưng vóc dáng cao lớn vạm vỡ lại toát ra một sức hút hoang dã, vừa lôi cuốn lại vừa khiến người ta không dám đến gần.
Đúng là lần đầu tiên Ôn Quỳ gặp một cực phẩm thế này, nhưng cô không muốn mình trông như đứa mê trai mất giá, nên phải cố nén lòng, chỉ dám liếc thêm hai giây rồi vội dời mắt đi.
Chỉ là đẹp trai thôi mà.
…Thôi được rồi, công nhận là đẹp điên đảo thật.
Ôn Quỳ tự thuyết phục bản thân, rồi lại len lén liếc nhìn thêm một lần nữa.
Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau, tim cô đập thót một cái.
Thẩm Chiêu Dã gật đầu, dường như định nói gì đó.
Nhưng Ôn Quỳ đã nhanh miệng nói trước: “Anh định về đây ở hẳn sao? Hay là muốn tìm đồ gì à? Nhưng mà trước khi tôi đến, đồ của anh chắc đã được dọn đi hết rồi. Nếu cần tôi có thể giúp…”
“Đúng vậy, tôi định ở lại. Xin lỗi vì đã làm phiền đến sự tự do của cô. Tôi về tay không, không mang theo gì cả, liệu cô có thể cho tôi ở nhờ một đêm được không?”
Ôn Quỳ ngẩn ra, rồi vội vàng nói: “Không phiền đâu… À không, đây vốn là nhà của anh mà, sao lại nói thế. Để mai tôi đến công ty hỏi…”
Thẩm Chiêu Dã lại mỉm cười, cắt ngang sự lúng túng của cô, anh khẽ nghiêng đầu: “Nhưng nếu tôi không đột ngột về nước, đáng lẽ cô đã có thể ở đây thoải mái cho đến hết hợp đồng. Nói cho cùng, đây là lỗi của tôi vì đã xuất hiện bất ngờ. Tôi thật sự xin lỗi.”
Ôn Quỳ cũng thấy khó xử. Rõ ràng đây là nhà của anh, không lẽ lại để chủ nhà phải chịu thiệt. Nhưng việc cô đã thuê nhà cũng là sự thật rành rành. Hơn nữa, cô thực sự không thích ở chung với người lạ. Hồi còn ở ký túc xá, cô luôn cố gắng giữ thái độ “nước sông không phạm nước giếng”. Dù đã trả tiền thuê nhà, cô thà ngày mai đi hỏi công ty xem còn phòng ký túc xá trống không còn hơn.
Thẩm Chiêu Dã dời mắt xuống túi đồ ăn, khẽ cười hỏi: “Cô định nấu mì à?”
Ôn Quỳ lập tức quên béng mất mình định nói gì, chỉ gật đầu, thầm nghĩ may mà anh không hỏi có phải mình chưa ăn tối không.
“Vậy cô có thể cho phép tôi nấu một bát mì cho cô không? Coi như để cảm ơn cô đã cho tôi ở nhờ tối nay.” Thẩm Chiêu Dã nói xong, còn chắp tay làm một cử chỉ cảm tạ rồi khẽ nháy mắt với cô.
“…”
Cô cắn một sợi mì, ngây dại nhìn Thẩm Chiêu Dã bưng cả nồi mì đặt lên bàn, phải dùng hết mười hai phần công lực mới nhịn được không phun ra ngoài.
Món mì mà Thẩm Chiêu Dã làm…
Không thể dùng từ “dở” để miêu tả được nữa rồi.
Ôn Quỳ bắt đầu nghi ngờ, nguyên liệu ban đầu có thật sự là mì, cà chua, rau và trứng không vậy?
Cô cúi đầu, dùng đũa khuấy nhẹ. Mì thì nát, ăn vào cứ lợn cợn như nhai sáp. Rõ ràng thấy anh cho không ít gia vị, mà sao ăn vào nó lại nhạt nhẽo khó nuốt đến thế.
Đây là lần đầu tiên Ôn Quỳ biết, hóa ra nấu một bát mì đơn giản cũng có thể dở đến mức này. Giờ cô chỉ hận không thể móc họng ra rồi uống tạm chút nước cho qua bữa.
“Tôi lần đầu xuống bếp.” Thẩm Chiêu Dã ngồi đối diện, nhìn vẻ mặt biến sắc liên tục của cô, “Không ngon à? Vậy phần còn lại trong nồi để tôi ăn hết cho.”
Ôn Quỳ nghe vậy suýt nữa thì sặc, ho sù sụ một hồi mới hiểu ra anh đang nói đến phần mì còn lại trong nồi.
Lúc nãy Thẩm Chiêu Dã nấu mì, cô chẳng tiện nhắc. Bó mì này cô định ăn cả tuần… thế mà bị anh cho hết vào nồi một lượt.
Thôi kệ, một vị công tử bột lần đầu xuống bếp, nấu được ra thế này, không có công thì cũng có sức. Bỏ qua vậy.
“Ừm… anh ăn đi!” Ôn Quỳ cố giữ vẻ mặt bình thản, khẽ đẩy cái nồi về phía anh.
“Được.” Thẩm Chiêu Dã cười, rồi đột nhiên nói một câu tiếng Trung lơ lớ: “Cảm ơn đã thiết đãi?”
Tối nay Ôn Quỳ đã không biết bao nhiêu lần chết lặng, giờ lại thêm một lần nữa. Cô chỉ ước gì mình có thể bị bát mì này làm cho nghẹn chết luôn cho xong, để khỏi phải nuốt thêm miếng nào nữa.
“Đây là do anh làm mà, trong tiếng Trung không ai nói vậy đâu.” Ôn Quỳ hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi giải thích.
“Nhưng cô đã cho tôi ở nhờ, lại còn cho tôi nguyên liệu để nấu. Thế không phải là ‘thiết đãi’ sao?” Biểu cảm của Thẩm Chiêu Dã trông vô cùng ngây thơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
