Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không biết là do Thẩm Chiêu Dã bẩm sinh đã có khả năng này hay không, nhưng anh dường như có thể nắm bắt cảm xúc của người khác rất nhạy bén, khả năng ứng biến cũng cực kỳ nhanh nhạy.
Bốn người cùng nhau leo núi. Đi được nửa đường, Khương Thư Sương đã mệt lả. Cô và Ôn Quỳ dìu nhau mà đi. Ánh mắt cô liếc sang bên cạnh – Thẩm Chiêu Dã vẫn thản nhiên như không, bước đi nhẹ nhàng như đi trên đất bằng, còn Nguyên Dĩ Nam cũng chỉ thở hơi gấp một chút, đi chậm hơn lúc đầu.
“…” Khương Thư Sương vừa ngắm trai đẹp, vừa thì thầm than thở với Ôn Quỳ: “Sao tụi mình lại leo mệt thế này.”
Ôn Quỳ thở hổn hển, tìm đúng đối tượng để đổ lỗi: “Đều tại cái ông sếp chết tiệt đó. Nếu ông ta cho xe chở lên núi thì đâu đến nỗi… mệt như vầy.”
Đoạn đường núi này dốc hơn hẳn, Ôn Quỳ chỉ muốn ôm chầm lấy sườn núi. Cô thật sự ước mình có một cây gậy để chống.
Mệt đến thở không ra hơi, Ôn Quỳ loạng choạng một cái, cả người chúi về phía trước. May mà Thẩm Chiêu Dã luôn để ý đến cô nên đã nhanh tay đỡ lại.
Nhưng khi Ôn Quỳ rụt chân về thì không đứng vững. Một tiếng “rắc” vang lên, mắt cá chân phải lập tức đau điếng.
Ôn Quỳ muốn khóc không ra nước mắt, rít lên: “Tớ hình như bị trẹo chân rồi, hai cậu cứ lên trước đi, tớ nghỉ một lát rồi lên sau.”
Ánh mắt đó khiến tim Ôn Quỳ đập loạn lên.
Cô cúi đầu, “ừm” một tiếng rồi ngoan ngoãn nằm lên lưng anh. Đợi cô ổn định xong, Thẩm Chiêu Dã mới vòng tay ra sau, luồn qua khớp gối của cô, nhẹ nhàng nhấc bổng cô lên rồi đứng thẳng người.
Anh đứng dậy rất khéo léo, không hề khiến cô bị chới với, mà là một động tác vô cùng uyển chuyển.
“Sưng thật rồi.” Thay đổi tư thế giúp Ôn Quỳ nhìn thấy rõ mắt cá chân của mình. Cô không kìm được mà thở dài, rồi quay sang hỏi Nguyên Dĩ Nam: “Cậu có mang thuốc không?”
“Ở khách sạn có.” Câu này là Thẩm Chiêu Dã trả lời.
“Không có.” Nguyên Dĩ Nam trả lời chậm hơn một giây.
Được Thẩm Chiêu Dã cõng rất vững vàng, tầm nhìn của Ôn Quỳ lập tức cao hẳn lên, cô thậm chí còn có thể nhìn xuống Nguyên Dĩ Nam. Cô trừng mắt với cậu ta: “Cất điện thoại đi!”
Cái tên này chắc chắn lại định lén chụp ảnh rồi gửi vào nhóm chat.
Nhưng giây tiếp theo, Ôn Quỳ đã không còn bận tâm đến Nguyên Dĩ Nam nữa.
Thẩm Chiêu Dã một tay vẫn dễ dàng giữ chặt cô, tay còn lại lần lượt cởi hai chiếc giày bệt đang lủng lẳng như sắp rơi của cô ra, rồi tự nhiên cầm trong tay.
Mặt Ôn Quỳ đỏ bừng.
Cô đang ở trên lưng anh, giày của cô cũng do anh cầm, cảnh này… mờ ám quá rồi.
Khương Thư Sương đi phía trước, quay đầu lại nhìn thấy cảnh này, ánh mắt trở nên đầy trêu chọc. Ôn Quỳ hiểu ngay ý của cô bạn: Vẫn còn nói không phải là bạn trai sao?
Không chút do dự vừa cõng người vừa xách giày, dù không phải bạn trai thì cũng sắp là rồi.
Ôn Quỳ cạn lời. Giữa họ thực ra vẫn còn trong sáng lắm.
…Trừ những lúc cô thỉnh thoảng rung động.
Thẩm Chiêu Dã dường như nhận ra cô có chút im lặng bất thường, liền cất giọng trêu chọc, nói chuyện phiếm với cô.
Ôn Quỳ là người rất dễ dỗ, lập tức gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu, bị anh chọc cho bật cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)