Ôn Quỳ hơi chột dạ. Chẳng lẽ trông mình lười biếng, ham ăn lắm hay sao.
Nhưng sự thật là từ nhỏ thể chất của cô đã đặc biệt kém, các môn thể dục luôn chỉ miễn cưỡng đạt điểm khá, chuyện được điểm tuyệt đối với cô là một điều xa xỉ, không bao giờ dám mơ tới. Thể lực và sức bền của cô đều bình thường, chạy bộ luôn là người về cuối, ngay cả nhảy xa tại chỗ cũng chỉ được một mét sáu lăm.
Thẩm Chiêu Dã nhìn vẻ mặt biến đổi của cô, khẽ cười: “Cô cần một giai đoạn làm quen. Cứ từ từ thích nghi đã, ngày nào cũng đạp xe đi làm không dễ dàng đâu.”
Ôn Quỳ nghĩ một lát, thấy anh nói cũng có lý, rèn luyện thân thể dù sao cũng có lợi chứ không có hại.
“Để tôi giám sát cô nhé?” Thẩm Chiêu Dã nghiêng người về phía cô, giọng điệu mang theo ý cười, “Trước khi cô quen được, cứ để tôi làm một quý ông đúng nghĩa đi.”
Ôn Quỳ né tránh ánh mắt của anh, thầm hận bản thân không có chút sức đề kháng nào trước trai đẹp. Đến khi cô kịp phản ứng thì đã gật đầu đồng ý từ lúc nào, còn hỏi ngược lại anh làm sao để thích nghi.
Đến khi Ôn Quỳ hoàn hồn, cô đã ngồi trên thảm yoga, duỗi một chân ra, dưới sự hướng dẫn của Thẩm Chiêu Dã, từng chút một ép người về phía trước.
Ôn Quỳ ngắm gương mặt đúng chuẩn gu của mình, ánh đèn rọi thẳng xuống sống mũi cao vút của anh, khiến anh càng thêm…
“Đau, đau, đau! Nhẹ tay thôi!”
Dòng suy nghĩ của Ôn Quỳ bị cắt ngang, cô buột miệng kêu lên một câu tiếng mẹ đẻ.
Sắc đẹp hại người mà.
Ôn Quỳ, một người ghét vận động như vậy, cuối cùng cũng bắt đầu tập thể dục. Bình thường giờ này, cô đều đang nằm dài trên sofa đọc tiểu thuyết mạng.
Thẩm Chiêu Dã buông tay đang giúp cô ép chân ra, đợi cô quen dần với cường độ rồi mới tiếp tục. Hơi thở ấm áp của anh lại phả đến gần, Ôn Quỳ bất giác nín thở, chân có chút mềm nhũn.
Cô khẽ nghiêng đầu, cố gắng dùng chủ đề khác để đánh lạc hướng bản thân: “Bình thường anh hay chơi môn thể thao nào vậy? Trông anh lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, ngưỡng mộ thật đấy.”
Phòng hai người rất gần nhau. Mấy ngày nay Thẩm Chiêu Dã toàn ngủ lúc bốn giờ sáng, nhưng lần nào cô thức dậy vào bảy, tám giờ cũng thấy anh đã ăn mặc chỉnh tề ngồi ở phòng khách hoặc bận rộn trong bếp. Ôn Quỳ đã vài lần thắc mắc, lẽ nào anh không cần ngủ sao? Người Tây đúng là nhiều năng lượng thật hay sao?
Bàn tay rộng và ấm áp của anh ấn nhẹ vào bắp chân cô rồi rất nhanh đã buông ra. Anh ngẩng lên nhìn cô: “Chỗ này, thả lỏng.”
Ôn Quỳ khẽ thở ra một hơi, làm theo lời anh xong thì bắp chân cuối cùng cũng ngừng run.
Thẩm Chiêu Dã lại nhìn cô cười: “Leo núi, đấm bốc, trượt tuyết, đi bộ đường dài, tất cả các môn thể thao ngoài trời tôi đều chơi.”
“Nguyên Nguyên, cô muốn xem cơ bắp của tôi không?”
Ôn Quỳ suýt chút nữa thì ngã ngửa, may được Thẩm Chiêu Dã đỡ lại. Chỗ vai bị anh nắm qua hơi nóng lên, cô lắp bắp: “Không, không có.”
Thẩm Chiêu Dã khẽ nháy mắt với cô, ghé sát vào nói: “Cuối tuần có thể đi chạy bộ buổi sáng, gần đây có công viên, tôi đi cùng cô.”
Ôn Quỳ bị anh nhìn đến đỏ mặt, khẽ “ừm” một tiếng.
Buổi giãn cơ cuối cùng cũng kết thúc, Ôn Quỳ đổ mồ hôi nhễ nhại. Đang định đứng dậy, giây tiếp theo cô lại cứng đờ tại chỗ.
Thẩm Chiêu Dã tiến lại gần, một tay đỡ vai cô, làm động tác chào má, nhưng chỉ hai giây sau đã lùi lại.
“You got it, Nguyên Nguyên! Cô giỏi lắm!” Mắt Thẩm Chiêu Dã sáng rực, như thể cô vừa làm được một điều gì đó phi thường.
Tim Ôn Quỳ lỡ một nhịp, chậm chạp nghĩ, năng lượng mạnh thì thôi đi, sao người Tây lại cởi mở đến vậy.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, cô nín thở.
Thẩm Chiêu Dã lại đột ngột nghiêng người, đối mặt với cô, khẽ cười hỏi cô có muốn củng cố thêm không:
“Try it again?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)