Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cậu đã về rồi à? Cậu là thực tập sinh, sao không ở lại thêm chút nữa để ghi điểm?”
Ôn Quỳ vừa bước ra khỏi tòa nhà, còn chưa kịp định thần đã nghe tiếng gọi í ới sau lưng. Giây tiếp theo, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai cô đầy thân mật.
Ôn Quỳ quay đầu lại, mỉm cười: “Thì đúng là thực tập sinh mà, nhưng có việc gì đâu. Ở lại chỉ tổ tốn điện của công ty thôi.”
Khương Thư Sương xé toạc một gói bim bim, vừa nhai rôm rốp vừa nói: “Thì cũng phải tỏ ra năng nổ chút chứ. Trong buổi họp sáng nay, tổ trưởng nhóm cậu làm cậu bẽ mặt như thế, không thấy khó chịu à? Với cái tính của bà ấy, tớ đoán sau này thể nào cũng nhắm vào cậu cho xem.”
Sáng nào phòng ban cũng họp, và thực tập sinh bọn cô đều phải tham gia dự thính. Chẳng hiểu sao tổ trưởng nhóm A cứ ngứa mắt với Ôn Quỳ. Sáng nay, bà ta gọi cô và một thực tập sinh khác lên phát biểu ý kiến. Đợi cậu thực tập sinh nhanh miệng kia trình bày xong, Ôn Quỳ vừa kịp mở lời thì đã bị bà ta cắt ngang, phê bình xối xả.
Nào là chê cô chậm chạp, rụt rè, rồi lại quay ngoắt sang rao giảng rằng thực tập sinh thì phải có chủ kiến, dám nghĩ dám làm.
Thực tế, chỉ mới vào làm hai ngày nhưng Ôn Quỳ đã nắm vững mọi quy định và quy trình làm việc của công ty.
Nhưng Ôn Quỳ chẳng mấy bận tâm, bụng bảo dạ cứ kệ thôi, chẳng lẽ bà ta ăn tươi nuốt sống được mình. Nếu sau này có bị giao việc, cô chỉ cần hoàn thành tốt nhiệm vụ là được.
“Thế sao cậu cũng tan làm đúng giờ thế?” Ôn Quỳ mỉm cười hỏi vặn lại.
Lĩnh Đồ là chi nhánh tại Bắc Kinh của Tập đoàn Hằng Thịnh, một ông lớn trong ngành ô tô. Ai vào được đây mà lý lịch không sáng choang cơ chứ.
Cả hai đều là thực tập sinh phòng marketing. Khương Thư Sương rất quý Ôn Quỳ nên vừa vào đã chủ động làm thân, hai ngày nay đi đâu cũng có nhau.
Khương Thư Sương ngẩng lên, bất giác ngẩn người, bao lời định nói bỗng trôi đi đâu mất.
Vẻ đẹp của Ôn Quỳ là điều không cần bàn cãi, nhưng khí chất của cô còn cuốn hút hơn. Đôi mắt trong veo mà long lanh, tựa hồ chứa cả trời sao, sống mũi cao thẳng thanh tú. Cả người cô toát lên một vẻ đài các, sang trọng khó giấu, cái vẻ chỉ có thể được nuôi dưỡng trong những gia đình danh giá.
“Thì đói chứ sao nữa! Người là sắt, cơm là thép, hết giờ làm thì phải đi ăn thôi.” Khương Thư Sương tìm lại được giọng nói, dúi vào tay cô một gói đồ ăn vặt, nhưng vẫn không quên chuyện ban nãy, lẩm bẩm: “Chỉ sợ ba tháng thực tập kết thúc, bà ta sẽ gây khó dễ cho cậu…”
Ôn Quỳ cười ngắt lời: “Chuyện đó để sau hãy tính. Giờ ăn gì đây, cậu có ý tưởng nào không?”
Tan làm rồi, Ôn Quỳ không muốn nhắc đến chuyện công ty nữa. Cô vốn không phải kiểu người thích lo bò trắng răng, thà dành thời gian tự tìm niềm vui cho mình còn hơn.
Nghe vậy, mắt Khương Thư Sương lập tức sáng rực, nhớ ra một nhà hàng đã tăm tia từ lâu, liền rủ Ôn Quỳ đi cùng.
Ôn Quỳ nghĩ đến cảnh về nhà còn phải dọn dẹp đống đồ đạc chuyển nhà vẫn còn nguyên trong thùng, cô không chút do dự chọn ở ngoài thêm một lát.
Hai người nói là làm, chẳng mấy chốc đã bắt taxi đến nơi.
Ăn được nửa bữa, điện thoại của Ôn Quỳ reo lên.
Ôn Quỳ vừa gắp một miếng thịt, vừa tiện tay bấm nghe. Giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia vừa cất lên, cô đã biết ngay đây là một cuộc gọi “kiểm tra đột xuất”.
“Vừa nãy mẹ gọi video sao con không nghe máy?”
“Mẹ, con đang ăn cơm với bạn ạ.” Ôn Quỳ gật đầu với Khương Thư Sương ra hiệu, rồi đứng dậy đi ra ban công nhà hàng. “Mẹ ăn cơm chưa? Giờ con không tiện lắm, tối con gọi lại cho mẹ nhé?”
Đầu dây bên kia chẳng thèm để ý đến nỗ lực chuyển chủ đề của cô, cứ thế nói thẳng: “Nguyên Nguyên, con thật sự định ở lại Bắc Kinh, không về nhà nữa à? Con xem, ông bà ngoại nhớ con lắm. Nam Kinh có kém gì Bắc Kinh đâu chứ? Con mà về, bố mẹ lo cho con thi công chức, rồi cho con tiền tiêu vặt, tội gì phải ở Bắc Kinh một mình vất vả thế? Cả nhà quây quần bên nhau, có phải tốt hơn không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)