Tiếng bước chân sau lưng dần tiến lại gần.
Nghe tiếng, cô ngoảnh lại, vén lọn tóc bị gió thổi loạn, ánh mắt quét ra phía sau.
Chỉ thấy vài ba gã đàn ông đang ngồi trước cửa một quán bar, đầy hứng thú mà đánh giá bên này.
"Các anh lấy tôi ra làm trò cá cược sao?"
Lê Phù nhìn một cái là hiểu ngay, bản thân đã trở thành "con mồi" trong mắt đám người này.
Lục Kỳ Hoài thản nhiên gật đầu: "Phải."
"Tiền cược là gì?"
Lục Kỳ Hoài xoay cổ tay, để lộ chiếc đồng hồ giá trị không nhỏ: "Nếu bị em từ chối, thứ này sẽ thuộc về bọn họ."
Lê Phù rũ mắt, khẽ mỉm cười, vươn tay nhận lấy điện thoại của anh, nhập vào một dãy số nhưng không để lại tên.
Lục Kỳ Hoài rõ ràng hơi sững sờ: "Em rõ ràng biết chúng tôi đang cá cược, vậy mà vẫn sẵn lòng cho tôi sao?"
Trong lúc trò chuyện, một chiếc xe từ từ dừng lại bên lề đường.
Lê Phù kéo cửa xe, trước khi bước lên liền nghiêng mặt, ánh mắt dừng lại nơi cổ tay anh: "Tôi hy vọng anh thắng."
Lục Kỳ Hoài nhìn chiếc xe kia hòa vào màn đêm, cho đến khi ánh đèn hậu biến mất nơi góc đường. Anh cúi đầu, nhập vào danh bạ một cái tên chôn giấu tận đáy lòng: "Phù Phù".
Bên trong xe hơi ấm đầy đủ, Lê Phù cởi áo khoác vứt sang bên cạnh.
Điện thoại bên chân rung lên mấy hồi, màn hình hiển thị cuộc gọi từ số lạ, còn có một yêu cầu kết bạn WeChat.
Không cần nhìn cũng biết là Lục Kỳ Hoài, cô không nhấn mở, tắt màn hình rồi cất điện thoại vào túi xách.
"Thần thái của Lục Kỳ Hoài lúc nãy." một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai cô: "trông vui vẻ thật đấy."
Lê Phù nghiêng người, nhìn về phía Hoắc Dực Trầm vừa mới về nước.
Anh tựa vào lưng ghế, bóng đèn neon lưu động ngoài cửa sổ lướt qua gương mặt không chút biểu cảm của anh.
Người này hễ một lời không hợp là chơi trò mất tích, đi một mạch là hai tháng trời.
"Ít nhất thì anh ta chân thành hơn anh." Lê Phù khẽ khàng đáp lại.
Hoắc Dực Trầm nhặt áo khoác của cô lên, gấp gọn rồi đặt lên gối mình, ngữ khí phẳng lặng không chút gợn sóng:
"Em cũng rất vui mà, người em thầm mến đã chủ động tìm đến rồi."
Lê Phù thu hồi tầm mắt, không lên tiếng nữa, hai người im lặng suốt dọc đường.
Việc cô thầm mến Lục Kỳ Hoài là do chính Hoắc Dực Trầm tự nhận ra. Cô không phủ nhận, bởi vì cô quả thực vẫn luôn âm thầm dõi theo Lục Kỳ Hoài.
—— Bắt đầu từ một hoạt động từ thiện cứu trợ động vật đi lạc.
Đó là lần đầu tiên Lê Phù tham gia loại hoạt động công ích này.
Dưới khán đài ống kính truyền thông nhấp nháy liên hồi, cô đứng ở giữa hội trường, vừa nhẹ nhàng giải thích, vừa chuyên nghiệp thực hiện thao tác làm sạch vết thương và băng bó cho một chú mèo con bị thương.
Trong quy trình rườm rà ấy, Chủ tịch và Phó chủ tịch của tổ chức công ích đứng ở hai đầu bục giảng, lần lượt phát biểu, khoảng cách giữa họ đủ để đứng thêm ba mươi người nữa.
Sau khi hoạt động kết thúc, Lê Phù xuống đài thu dọn khí cụ.
Đồng nghiệp Tô Mặc Nhã tiến lại gần cùng thu dọn, miệng không nhịn được mà cảm thán:
"Năm nay em coi như may mắn rồi, mấy năm trước hoạt động này phải tổ chức liên tiếp hai buổi cơ."
"Tại sao ạ?" Lê Phù tò mò hỏi.
Tô Mặc Nhã hất cằm về phía lễ đài:
"Em mới đến không lâu nên chưa biết đâu, Chủ tịch Hoắc phu nhân và Phó chủ tịch Lục phu nhân từng là khuê mật, không biết vì chuyện gì mà giờ như có huyết hải thâm cừu vậy. Chậc, năm nay để hai bà ấy cùng đứng chung sân khấu, ban tổ chức sắp rụng hết tóc rồi."
Lê Phù nhìn về phía hai vị quý phu nhân đang tiếp nhận phỏng vấn, khó hiểu hỏi
"Họ không có tên riêng sao? Tại sao đều gọi là Hoắc phu nhân, Lục phu nhân vậy?"
Tô Mặc Nhã đút tay vào túi áo, cười nói:
"Từ thiện là bộ mặt, làm ăn mới là cốt lõi. Đều là vì tạo danh tiếng cho doanh nghiệp nhà mình, đương nhiên phải đặt 'thân phận' lên hàng đầu rồi. Nhưng người ta cũng là quyên góp thật lòng, năm nào cũng làm tuyên truyền công ích, nên cũng coi như là một việc tốt."
Trong lúc tán gẫu, giữa hàng ghế khán giả đột nhiên có người đứng dậy, bước lên tặng cho Lục phu nhân một bó hoa lớn.
"Rebecca, bài phát biểu hôm nay của mẹ tuyệt lắm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)