“Bạn của tôi.” Lục Kỳ Hoài tiếp lời trước, sau đó đưa chén trà vào tay Lê Phù, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
“Lê Phù, chữ Phù trong Phù Cừ (hoa sen).” Cô khẽ gật đầu, lịch sự chào hỏi Lương Cận Quyết.
“Chào mừng cô, mời ngồi.”
Lương Cận Quyết hứng thú đánh giá ba người bọn họ, lại nhìn đồng hồ đeo tay:
"Gần hai giờ rồi, trên đường chắc mọi người chưa ăn gì, tôi đã sắp xếp bữa trưa.”
“Được.” Bọn họ theo Lương Cận Quyết đi vào nhà hàng.
Bên ngoài lớp kính nhà hàng là dãy núi tuyết nhấp nhô, Lương Cận Quyết giới thiệu:
“Chiều nay mọi người có thể đi trượt tuyết, hoặc về phòng ngâm suối nước nóng. Hai ngày này tôi đều ở đây, có nhu cầu gì cứ bảo tôi sắp xếp. Lê Phù, nếu cô có ý kiến đóng góp gì cho nơi này, tôi cũng rất hoan nghênh.”
“Vâng, cảm ơn anh.” Lê Phù cười đáp.
“Đúng rồi, Thẩm Chước đâu?”
Lục Kỳ Hoài bỗng hỏi: "Cậu ta xưa nay tích cực nhất mà, sao giờ còn chưa tới?”
Lương Cận Quyết: “Thẩm Chước đi đón Tư Đồng rồi, tối mới đến nơi.”
“Chỉ có Thẩm Chước là chiều con bé.”
Lương Cận Quyết liếc Lục Kỳ Hoài một cái: “Cậu cũng chiều nó không kém đâu.”
Hoắc Dực Trầm im lặng cắt bít tết, dao nĩa thỉnh thoảng chạm vào nhau phát ra âm thanh lạnh lẽo.
Sau bữa ăn, Lương Cận Quyết nói với Hoắc Dực Trầm:
“Dực Trầm, tôi có một vụ kiện, muốn nghe ý kiến của cậu.”
“Đến văn phòng cậu nói chuyện.” Hoắc Dực Trầm đứng dậy.
Với tư cách là đối tác của công ty luật, hiện tại anh hầu như không tự mình tiếp nhận vụ kiện nào nữa.
“Được.” Lương Cận Quyết nghiêng người nói với Lục Kỳ Hoài và Lê Phù:
"Hai người ngồi chơi một lát, tôi bảo người đưa thẻ phòng tới, hai người nghỉ ngơi trước, tôi với Dực Trầm bàn chút việc.”
“Không cần đâu, chúng tôi định đi dạo quanh đây một lát, tí nữa tự đi lấy thẻ phòng.” Lục Kỳ Hoài xua tay.
“Cũng được.” Lương Cận Quyết và Hoắc Dực Trầm rời đi trước.
Sân vườn sau tuyết trắng xanh xen kẽ, tuyết trên cành thỉnh thoảng lại xào xạc rơi xuống.
Hai người đi dọc theo con đường lát đá xanh một lát, Lục Kỳ Hoài như có tâm sự, cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Chóp mũi Lê Phù bị đông lạnh đến đỏ ửng, ngón chân cũng cứng đờ, hễ mở miệng nói chuyện là lại tạo thành một làn sương mù.
“Kỳ Hoài." Cuối cùng cô dừng bước, giọng nói vang lên rõ mồn một trong sân vườn vắng lặng: "Tôi muốn về phòng nghỉ ngơi một lát.”
“Mệt rồi sao?” Lục Kỳ Hoài quan tâm nhìn cô: "Tôi đưa em về phòng.”
“Không cần đâu." Lê Phù vùi cằm vào trong khăn quàng cổ, giọng nói hơi nghèn nghẹt:
"Nếu anh có việc thì cứ bận đi, tôi tự đi là được rồi.”
Lục Kỳ Hoài ngập ngừng một lát rồi gật đầu, anh quả thực còn có việc phải làm:
“Vậy được, hẹn tối gặp lại.”
“Vâng, vậy tôi đi đây.” Lê Phù nắm ngón tay, vẫy vẫy tay với anh như mèo chiêu tài, sau đó quay người đi về.
Trong đại sảnh hơi ấm phả vào mặt, nhân viên khách sạn vừa ngước mắt lên, Lê Phù đã không đợi được mà lên tiếng.
“Tôi đến lấy thẻ phòng 105, cảm ơn.” Môi cô lạnh đến mức run rẩy, hai hàm răng va vào nhau phát ra tiếng “tạch tạch” khe khẽ.
Đối phương ngẩn người, nhận ra cô là khách mà ông chủ đã dặn dò, lập tức lấy thẻ phòng đưa bằng hai tay.
“Cảm ơn.”
Phòng của khu nghỉ dưỡng là những căn biệt thự độc lập, phân bố rải rác trên sườn dốc.
Nhân viên khách sạn dẫn cô đến trước cửa, con đường nhỏ bên cạnh được trang trí bằng đèn đêm, ban ngày cũng tỏa ra ánh sáng ôn hòa.
“Lê tiểu thư, đây là phòng của cô.” Sau khi nhân viên đặt hành lý vào trong, lùi lại ra ngoài cửa, chỉ vào trong phòng giới thiệu với cô:
"Bể suối nước nóng ở ban công được chúng tôi thiết kế theo hình chữ L, phía trên toàn bộ là kính trong suốt. Nếu cô ngâm mình buổi tối, ở phía bên trái bể có thể nhìn thấy bầu trời sao, rất đẹp đấy ạ.”
“Vâng, cảm ơn anh.” Cô gật đầu, nhẹ nhàng khép cửa lại, ngăn cách cái lạnh và tiếng ồn ở bên ngoài.
Đầu tiên cô ngồi xuống dùng đầu ngón tay thử nhiệt độ nước, sau đó mở danh sách nhạc trong điện thoại, úp màn hình xuống đặt trên phiến đá bên bể, cả người bước vào bể tắm.
Nước suối ấm áp, khi tràn qua da thịt cô khẽ thở dài một tiếng. Mực nước vừa vặn đến ngực, cô thả lỏng tựa lưng vào thành bể, mặc cho làn nước dịu dàng nâng đỡ cơ thể.
“Thật thoải mái quá đi.” Cô cảm thán.
Khi nhắm mắt tận hưởng, cô chợt nhớ tới bầu trời sao mà nhân viên khách sạn vừa nói.
Cô nghiêng người nhích vị trí một chút, nhìn về phía vòm kính kia, muốn xem lúc này có sao không.
Theo chuyển động của cô, tiếng nước rào rào vang lên.
Ánh mắt cô vừa chuyển hướng, tại góc khuất tầm nhìn bên trái bể suối nước nóng...
“Anh!”
“Anh!!”
Cô nói năng lộn xộn, như bị điện giật mà đứng bật dậy, phản ứng đầu tiên là muốn chạy, nhưng cả người cô đang trần trụi, lại đột ngột rụt vào trong nước, trong lúc hoảng loạn chân trượt một cái, cả người ngã ngửa ra sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


