"Tiền chi thế nào phải thông qua tôi!" Tôi hét lên: "Tất cả tiền chi tiêu sao phải qua tôi! Còn đập nữa thì đừng mong có dây chuyền!"
Lý Mộc Nhi vẫn còn chút lý trí, lập tức dừng hành vi đánh người.
Trên mặt cô ta còn đầy nuối tiếc, nhục nhã, oán hận và không cam lòng.
Chờ ngày nào đó vặt được ít tiền từ hôn lễ của cô ta, tôi cũng phải mua một đôi mới được.
Lúc ra khỏi cửa hàng, tôi nhận được cuộc gọi từ Tô Cẩm Thần: "Đang ở đâu?"
Chính gã đàn ông chóa má này khiến tôi phải chịu đựng mọi chuyện, nghe thấy giọng anh ấy là tôi bực bội, chẳng muốn quan tâm.
"Chiều nay cô không ở công ty." Giọng anh ta lạnh lẽo như âm tám độ: "Không xin nghỉ cũng không quẹt thẻ."
Tôi chợt nhớ ra gã chóa này lại là sếp của tôi: "... Tôi ra ngoài mua đồ chuẩn bị cho hôn lễ."
Chiếng Bingley màu sâm banh nhanh chóng xuất hiện trong dòng xe cộ.
Tôi ngồi bên ghế lái phụ, quan sát sắc mặt anh ấy.
Vẫn như thường.
Xem ra ở trước mặt anh ấy, Lý Mộc Nhi không múa may quay cuồng như trước mặt tôi.
Tô Cẩm Thần đưa mắt nhìn sang: "Đã đặt mua cái gì rồi?"
"Trang sức."
Anh ấy có phần ngạc nhiên: "Trang sức gì cơ?"
"Một bộ trang sức kim cương Hermes, giá 10,68 triệu tệ."
"Mười triệu..." Tô Cẩm Thần như bị đả kích tâm lý.
Nhưng sếp tổng bá đạo dù sao vẫn là sếp tổng bá đạo, cái khác thì không chứ tiền là phải có, ảnh chống tay lên cửa kính xe, vẫn cố nén lời lại: "... Thích thì mua đi."
Tôi lặng lẽ xé quả bóng trên áo gió.
Thế giới của kẻ có tiền đúng là khác biệt với chúng tôi.
"Tối nay ăn gì?"
"Không ăn."
Ăn gì mà ăn, tức tới sắp no rồi, đôi cẩu nam nữ.
"Một buổi chiều tiêu tận mười triệu mà giờ còn sầm mặt." Anh ấy trêu ghẹo.
Nhưng có phải mua cho tôi đâu!
Mụ vợ chóa chết của anh muốn tôi quỳ xuống thử giày cho cô ta kìa!
Ngàn vạn từ ngữ đều ở trong ánh mất giết người.
Tô Cẩm Thần quay đầu tập trung lái xe: "... Ngày kia có buổi dạ tiệc doanh nhân, danh sách đã gửi cô rồi, cô xem xem có cần giao thiệp qua lại không rồi tới nhà tôi chọn ít quà."
Tôi tựa người vào ghế.
Đại tiểu thư mua dây chuyền.
Tôi tăng ca.
Thế giới thật không công bằng.
Tôi nằm bẹp từ xe của Tô Cẩm Thần tới ghế sô pha nhà anh ta, nhìn ảnh mân mê món thịt bò cà chua trong bếp.
Tôi ăn hẳn hai bát.
Đối phó vợ ảnh chính là tai nạn lao động của tôi.
Ăn no, hồi phục được chút tinh thần, tôi xuống phòng chứa đồ ở tầng hầm chọn quà.
Tôi đi theo anh ấy bảy năm, biết có rất nhiều chuyện trong giới kinh doanh này không phải cứ dựa theo quy tắc mặt ngoài mà nên.
Thường phải dựa vào các mối giao tình.
Mà giao tình thì phải có qua có lại.
Người khác tặng đồ cho Tô Cẩm Thần, tôi phải xác định xem có nên nhận hay không. Nếu nhận được thì sắp xếp theo giá cả.
Sau này muốn tặng quà thì phải xem người đó là ai, cần người ta làm chuyện gì rồi tặng đồ tương ứng.
Tôi đi dép lê mở ngăn kéo ra lật xem đồ, còn Tô Cẩm Thần tựa vào khung cửa nhìn tôi.
Đột nhiên hai thứ tròn vo đập vào mắt tôi.
"Ai tặng anh cái này?"
Tìm được trong kho của một người đàn ông độc thân cặp kem dưỡng da Helena Rubinstein ngày đêm khiến tôi không duy trì được hình tượng.
"Quên rồi." Tô Cẩm Thần giơ nắm tay lên khẽ ho hai tiếng: "Cô lấy đi. Dạo này mặt đen như Bao Công ấy."
Thứ chó này nói năng chả được câu nào hay ho cả.
Chỉ có ba từ "Cô lấy đi" này còn tạm lọt vào tai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
Cch
????
Hay hay