Mỗi ngày chỉ đăng nhập vào nhắn hỏi một câu: Hôm nay Tô Cẩm Thần có ở đó không?
Tôi: Có.
Trao đổi đến đó là hết.
Ngày hôm sau lại y như vậy.
Không có động tĩnh gì khác.
Có lẽ là vì không dám bày trò trước mặt Tô Cẩm Thần, cô Lý lựa chọn bày trò trên mạng.
Hào phóng chi tiền triệu mua một cái top tìm kiếm, công bố thông tin kết hôn giữa cô ta và Tô Cẩm Thần.
Mã Nhâm chờ mãi mới có được một sự kiện công chúng như thế này, anh ta xoa tay ra khỏi văn phòng Tô Cẩm Thần, tới gõ cửa phòng tôi.
"Thư ký Diệp."
"Có chuyện gì vậy?"
"Sếp Tô bảo phát thông cáo báo chí phủ nhận đám hỏi với cô Lý." Mã Nhâm rung rung lông mày trông rất đáng khinh.
Sao người này hóng chuyện ác thế nhỉ.
"Biết rồi, sếp từng nói rồi."
Mã Nhâm tự mình ngồi xuống, hai tay đan vào nhau chống cằm: "Sếp còn nói, sếp có một bạn gái đã hẹn hò được bảy năm, tình cảm thắm thiết!"
Chuyện này thì tôi chưa được nghe nói bao giờ.
"Quá giả, chắc là bịa rồi." Tôi nói với vẻ thực sự cầu thị.
"Vậy ư?" Mã Nhâm lại rung rung lông mày trông đáng khinh.
Tôi thở dài: "Anh đừng nhìn tôi nữa, chắc chắn không phải tôi. Nếu tôi mà là vợ sếp, tôi đã làm gì sai mà phải đi làm thế này. Tôi cũng không nghĩ ra ai. Nếu như sếp có bạn gái đã hẹn hò bảy năm, như vậy là bắt đầu từ thời đại học rồi, không có chuyện tôi không biết. Anh ấy đúng là mở miệng cố nói mình có vợ, nhưng thực chất là không."
Mã Nhâm kính sợ nhìn sau lưng tôi.
Tôi nuốt nước bọt, quay đầu nhìn.
Bắt gặp ánh mắt như muốn giết người của Tô Cẩm Thần.
Tôi lặng lẽ quay đầu lại, vờ như đang soạn tài liệu.
Tất cả mọi lời giải thích đều là hư vô khi bị lãnh đạo bắt quả tang.
Tô Cẩm Thần không nói năng gì, sầm mặt đi vào phòng giám đốc, đóng sầm cửa lại.
Tối ăn gì cũng không bàn với tôi.
Chẳng dặn dò gì chuyện công tác.
Cuối cùng tôi phải chủ động chọc anh ấy, hỏi ngày mai anh ấy có lịch trình gì.
Anh ấy bảo mai phải đi họp ở vùng khác.
Tôi vâng dạ, nhưng ảnh cũng chẳng nhắn gì lại.
Đúng là hẹp hòi thật.
Không phải tôi nói ảnh không có vợ thôi ư...
Cô vợ ảo kia hình như còn lấy thêm một vài trải nghiệm cuộc đời tôi, tôi còn chưa đòi phí bản quyền với anh ta cơ mà.
Tôi lướt trang chat.
Hôm nay ngắn thật.
Ngày đầu tiên Tô Cẩm Thần đi công tác.
Lý Mộc Nhi như mọi khi nhắn tôi: Có ở đấy không?
Bây giờ chúng tôi đã rất ăn ý.
Cô ta không nhắn thành câu hoàn chỉnh, chỉ nhắn có ở đó không.
Chỉ đọc trang chat của chúng tôi thì bạn không thể tưởng tượng được cô ta là tiểu thư nhà giàu coi tôi thành tình địch.
Mà trông cô ta càng giống một gã trai lẳng lơ đói khát bám riết không tha.
Tôi nhìn văn phòng sếp đóng kín: Không ở.
Đây là tin nhắn khiến tôi hối hận nhất.
Bởi vì ngay sau đó Lý Mộc Nhi xồng xộc chạy tới công ty.
Hôm nay cô ta mặc một bộ đen sì từ trên xuống dưới, lông mày nhướng cao, môi đỏ bừng như ăn thịt trẻ con.
Làm cho người ta nhìn cách ăn vận của cô ta là biết: Cô nàng này sắp hắc hóa rồi.
Quả nhiên, vừa tới cái là cô ta tới đạp cửa phòng làm việc của tôi: "Thư ký Diệp, cô đã bị sa thải!"
Tất cả phòng ở tầng này của chúng tôi đều ngăn bằng kính thủy tinh.
Cô ta hét một tiếng thật to như thế, toàn bộ đồng nghiệp đều dừng tay không gõ bàn phím nữa, ai nấy đều mắt tỏa sáng quay đầu nhìn tôi.
Tên vô liêm sỉ Mã Nhâm còn lấy điện thoại ra bắt đầu quay phim, miệng bô bô không biết đang mở live stream cho ai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)


Lý Mộc Nhi! Không còn sợ roi ngựa nữa à.
Nhộn nhịp
N8 hài v =))))))