Trưa hôm nay, lúc đi ngang qua bộ phận Marketing, tôi nghe thấy lão Mã đang kể chuyện:
"Các người thấy vợ sếp chưa?"
"Là người trông giống công chúa kia ấy."
"Thư ký Diệp thì đúng là đẹp thật, nhưng so với đại tiểu thư này thì không có khí chất giàu sang gì cả."
Tôi khựng chân lại.
Anh khen vợ sếp thì thôi, sao lại lôi tôi ra sỉ nhục làm gì?
Tôi chỉ là một nhân viên tầm thường, lấy đâu ra khí chất giàu sang?
"Mà nói ra thì thư ký Diệp cũng không dễ dàng gì. Vừa có tin đính hôn, tôi thấy cô ấy hốc hác già tận mười tuổi lận!"
...
Như những lời phía trước thì tôi chỉ cạn lời, nhưng nghe tới đây, đầu tôi đầy dấu chấm hỏi.
Tô Cẩm Thần cưới vợ thì liên quan quái gì tới tôi? Tại sao tôi phải tiều tụy?!
Dù tôi có tiều tụy thì cũng là vì tăng ca chứ bộ.
Tôi sải bước nhanh chóng trở lại văn phòng, uống một lọ collagen peptide để chống sốc, rồi cầm hồ sơ của bộ phận nhân sự tới gõ cửa phòng Tô Cẩm Thần.
"Mời vào." Giọng anh ấy vẫn luôn trầm trầm gợi cảm như thế.
Tôi mở cửa vào, báo cáo lịch trình cuộc họp buổi chiều và tài liệu cho anh ấy, rồi đưa hồ sơ tới trước mặt anh.
"Đây là danh sách thăng chức mà bên nhân sự đã đưa ra. Tôi xem qua rồi, thành tích của bộ phận Marketing không đạt tiêu chuẩn, đề nghị năm nay không thăng chức. Hai quý vừa rồi toàn bộ chi phí Marketing tung ra đều không tạo ra bất cứ bọt sóng nào, cho hai thực tập sinh lên làm nhân viên chính thức là được."
Tô Cẩm Thần ừ một tiếng: "Mã Nhâm chưa tạo ra bất cứ một sự kiện công chúng nào to tát cả."
Tôi đứng bên cạnh sếp, thấy bàn tay với những ngón thon dài ký tên đầy mạnh mẽ, miệng khẽ mỉm cười.
Mã Nhâm chính là tay buôn chuyện trong bộ phận Marketing kia.
Lại dám bịa chuyện tôi và Tô Cẩm Thần hẹn hò, mà còn là cái loại tình nhân bí mật nữa chứ, ha.
Diệp Thấm tôi là loại nữ chính truyện ngược luôn chịu đựng nhịn nhục ư?
Buồn cười, tôi nào phải nhân vật truyện ngôn tình gì đâu!
Tôi là thư ký có thể giữ lại thông tin, nói hai ba câu là có thể thay đổi quyết sách cấp cao trong truyện chức nghiệp mà.
Lão Mã ạ, năm nay đừng mong thăng chức nhé.
Có khoản tiền này, tôi thà phát chút phí băng vệ sinh cho đám chị em trong công ty còn hơn.
Sau khi làm xong việc, Tô Cẩm Thần hỏi tôi: "Trưa nay ăn gì?"
Công ty có căng tin, nhưng Tô Cẩm Thần không đi.
Anh ấy là sếp, chen chúc chung một căng tin với nhân viên đúng là xấu hổ.
Lúc bận thì tôi mang đồ về cho anh ấy, còn không bận thì cùng nhau đi ăn.
"Bên phía khu thương mại mới mở một nhà hàng Italy, điểm đánh giá cũng không tệ."
Tô Cẩm Thần gật đầu, cầm áo khoác vắt trên tựa lưng.
Tôi và anh ấy xuống dưới.
Đúng lúc nghỉ trưa, thang máy dừng ở từng tầng một.
Đám đông ùa vào, tôi và Tô Cẩm Thần ép sát vào nhau, làm tôi ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên người anh ấy.
Là Silver Mountain mà tôi chọn.
Tôi quay mặt đi, hơi mất tự nhiên.
Khoảng cách mà có thể ngửi được mùi nước hoa là quá gần.
Xuống đến tầng năm, lập trình viên ùa vào, bọn họ cười đùa chen nhau vào trong, tôi bị đẩy lảo đảo cả người, nhào vào trong lòng Tô Cẩm Thần.
Bàn tay to ấm áp bảo vệ gáy tôi, ngăn cách một khu vực có thể thở được, rồi giọng nói trầm đầy quyến rũ vang lên trên đỉnh đầu tôi: "Sắp vượt tải trọng rồi, chờ tới lượt sau đi."
Đám lập trình viên ngại ngùng ra ngoài.
Tôi nhanh chóng đẩy anh ấy ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
Đã đọc xong
cười vãiii😹
Bánh cuốn lm luôn