Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bắt Đầu Sinh Tồn Bằng Một Cái Bè Rách Chương 9: Tiến Hành Giao Dịch

Cài Đặt

Chương 9: Tiến Hành Giao Dịch

Hai người tiến hành giao dịch vô cùng dứt khoát. Rất nhanh sau đó, Khương Lai đã nhận được bộ chăn nệm và gối.

Lớp vỏ chăn bằng vải hoa nhí màu vàng nhạt bọc lấy phần ruột bông xốp mềm, nhìn qua không hề thấy chút dấu vết đã qua sử dụng nào. Chiếc gối cũng cùng tông màu, mềm mại đến mức Khương Lai chỉ ôm vào lòng thôi đã cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.

Chất lượng của bộ chăn gối đổi được này vượt xa kỳ vọng tâm lý của cô.

Sau khi trải nệm và đặt gối ngay ngắn lên giường, Khương Lai cuối cùng cũng có một chỗ ngả lưng ấm áp và thoải mái.

"Tôi mạo muội hỏi một câu nhé? Cô là người của Lý Hải Ba hay tự mình mở ra được bàn chế tạo vậy?"

Giao dịch vừa hoàn tất, Khương Lai lại nhận được tin nhắn từ Tề Cảnh Hành.

Lý Hải Ba?

Khương Lai cảm thấy cái tên này hơi quen, hình như đã thấy ở đâu đó rồi...

Nhớ ra rồi, chính là kẻ trước đó đã khoe khoang trên kênh chat rằng hắn mở được bàn chế tạo!

"Tôi tự mở ra được. Còn ý anh nói 'người của Lý Hải Ba' là sao?"

"Theo tôi được biết thì hiện tại trong game, ngoài cô ra chỉ có Lý Hải Ba là mở được bàn chế tạo. Có điều hắn không bán công cụ ra ngoài mà dùng chúng để lôi kéo và thành lập băng nhóm riêng. Chỉ những ai đi theo hắn mới có quyền giao dịch các công cụ do hắn chế tạo."

Tề Cảnh Hành giải thích cho Khương Lai.

"Trò chơi mới bắt đầu sang ngày thứ hai mà đã lập băng nhóm rồi sao?"

Khương Lai tỏ ra khá ngạc nhiên. Xem ra trong số hàng ngàn người chơi, không thiếu những kẻ có đầu óc linh hoạt và tâm tư toan tính.

"Tôi cũng muốn hỏi một câu, anh thu mua đống quần áo cũ đó để làm gì?"

Đằng nào Tề Cảnh Hành cũng đã hỏi cô, Khương Lai cũng không khách sáo mà thắc mắc ngược lại.

Bên kia im lặng một lúc rồi mới trả lời.

"Tôi mở được dầu, muốn thử xem có làm được đuốc không. Còn rìu mua về là để chặt gỗ."

Tề Cảnh Hành thành thật đáp.

Đuốc...

Trong thời tiết giá lạnh thế này, nếu có lửa thì đó quả thực là một phương pháp sưởi ấm quan trọng.

"Đổi chăn nệm cho tôi rồi, anh còn vật dụng giữ ấm nào khác không?"

Thấy đối phương hào phóng đổi món đồ tốt như vậy, Khương Lai không kìm được mà hỏi thăm.

"Hết rồi. Nhưng tôi tin mình có thể nâng cấp nơi ở trước khi đợt cực hàn ập đến. Chỉ cần nâng cấp lên nhà cấp hai là chắc chắn sẽ sống qua được đợt rét này."

Phải thừa nhận rằng tư duy của Tề Cảnh Hành rất rõ ràng. Anh ta biết rõ mình muốn làm gì và cần thứ gì.

Những người như thế này, khả năng cao sẽ sống sót đến cuối cùng.

Khương Lai thầm đánh giá trong lòng.

Tắt khung chat riêng, Khương Lai lướt xem lịch sử trò chuyện trên kênh thế giới. Cô vốn không hay để ý đến kênh chat, nếu hôm nay Tề Cảnh Hành không nhắc tới thì cô cũng chẳng biết chuyện về Lý Hải Ba.

Lướt lên chưa được bao lâu, Khương Lai đã thấy tin nhắn của Lý Hải Ba. Càng đọc, cô càng cau mày.

Tên Lý Hải Ba này hành xử ngông cuồng, lời lẽ cũng vô cùng kiêu ngạo.

Lúc hắn khoe bản vẽ bàn chế tạo, Khương Lai chẳng thấy có vấn đề gì, chỉ cảm thán hắn may mắn. Nhưng khi thấy hắn tuyên bố chỉ ai làm đàn em mới có tư cách đổi vũ khí thì trong lòng cô dấy lên cảm giác khó chịu mơ hồ.

Lý Hải Ba bắt những người muốn đổi đồ phải gọi hắn là "Đại ca", sau này có đồ tốt gì cũng phải dâng cho hắn xem trước. Có như thế thì khi vũ khí hỏng, hắn mới chịu giao dịch tiếp.

Cậy thế đông người, Lý Hải Ba nói chuyện trên kênh chat chẳng kiêng nể ai. Hễ ai không thuận theo ý hắn là hắn liền xua đám đàn em vào chửi bới hội đồng.

Mỗi người một ngày chỉ có mười lượt phát ngôn. Một người đương nhiên không thể cãi lại cả một đám đông. Để tránh rước bực vào thân, nhiều người dù tức giận nhưng cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Tất nhiên, có lẽ họ không chỉ sợ bị chửi, mà phần nhiều là do tâm lý sợ đắc tội với kẻ nắm giữ nguồn vũ khí, lỡ sau này có lúc cần cầu cạnh đến hắn.

Mới chiếm được cái bàn chế tạo mà đã ảo tưởng, tự coi mình là vua chúa một cõi, điều này khiến Khương Lai cực kỳ khinh thường.

Tuy nhiên, khinh thì khinh, ít nhất hiện tại cô và hắn chưa có xung đột lợi ích gì nên cũng chẳng cần lãng phí thời gian.

Tranh thủ mọi nguồn lực để nâng cấp, làm phong phú kho vật tư và gia tăng cơ hội sống sót cho bản thân mới là việc cấp bách nhất.

Rất nhanh sau đó, con dao phay của Khương Lai cũng đã được đổi đi. Người mua chính là "thánh đỏ" Thường Phát. Cái giá đưa ra là ba mươi gỗ và hai mươi đinh sắt.

Khương Lai lập tức hiểu ra vấn đề. Xem ra Thường Phát cũng đã nâng cấp xong nơi ở cấp hai. Chỉ những người đã hoàn thành nâng cấp mới dám bỏ ra số lượng gỗ và đinh sắt lớn như vậy để giao dịch.

Thường Phát quả không hổ danh là người may mắn đầu tiên mở ra được máy lọc nước.

Có vẻ như trong trò chơi này, người gặp may không chỉ có mình cô. Mọi người thực ra đều đang âm thầm nâng cấp, lẳng lặng tích lũy vật tư và thực lực cho riêng mình.

Tích rộng lương, chậm xưng vương.

Trong đầu Khương Lai chợt nảy ra câu nói này. Chưa tích đủ lương thực mà đã vội vã xưng vương xưng bá, hiện thực tàn khốc sẽ sớm dạy cho những kẻ đó một bài học thích đáng.

Giao dịch xong xuôi, Khương Lai lẳng lặng treo lên sàn một chiếc rìu và một con dao phay nữa. Lần này, ngoài những yêu cầu cũ, cô bổ sung thêm hai món: thức ăn và đất sét.

Trời sắp tối rồi, cô vẫn còn một việc quan trọng phải làm.

Khương Lai nhặt mấy tấm bạt nhựa để dưới đất lên, cầm theo rìu, đạp lên bàn chế tạo trèo lên nóc nhà.

Mái nhà này được ghép hoàn toàn từ gỗ, khả năng chắn gió giữ ấm chỉ ở mức trung bình. Chưa kể thời tiết cực hàn có thể kéo theo các hiện tượng cực đoan khác, gió giật, mưa rào hay mưa đá đều có khả năng xảy ra.

Trong tay cô hiện có đúng năm tấm bạt nhựa, dùng thứ này để chống mưa và gia cố giữ nhiệt cho căn nhà là quá hợp lý.

Nhà gỗ không quá cao, nhưng vì mái có độ dốc nên sau khi trèo lên, Khương Lai phải cẩn thận ngồi xổm xuống. Cô dùng hai tấm bạt phủ lên mái nhà, sau đó dùng rìu đóng đinh cố định các mép bạt vào mái gỗ.

Xử lý xong phần mái, Khương Lai dùng ba tấm bạt còn lại đóng vào ba mặt tường bên ngoài, trừ mặt có cửa ra vào.

Do kích thước bạt nhựa có hạn nên không thể bọc kín toàn bộ căn nhà gỗ. Tuy nhiên, che chắn bớt gió mưa và giữ ấm thêm cho căn nhà nhỏ thì vẫn làm được.

Khương Lai đứng ở cửa, ngắm nhìn căn nhà nhỏ xấu xí vẹo vọ do chính tay mình đóng bạt, trong lòng lại thấy vô cùng thỏa mãn. Xấu chút thì có sao, điều kiện có hạn thì phải chịu thôi.

Chưa kịp để Khương Lai chiêm ngưỡng xong tác phẩm xấu xí của mình thì bầu trời đã nhanh chóng tối sầm lại.

Những đám mây đen lớn che khuất mặt trời, những hạt mưa to như hạt đậu bất ngờ trút xuống mặt biển không chút báo trước.

Khương Lai lao vọt vào trong nhà như một mũi tên.

Đùa à, cô chỉ có mỗi bộ quần áo này là đồ riêng, cô không muốn bị ướt sũng rồi phải mặc lại bộ đồ tân thủ màu vàng đất kia đâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc