Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhóc hải cẩu này có thể bơi theo thùng gỗ của Khương Lai từ dưới đáy biển lên, chắc chắn nó cũng nhìn thấy được những chiếc rương khác. Càng nghĩ, đôi mắt Khương Lai càng sáng rực lên. Cô nhìn nhóc hải cẩu với ánh mắt đầy mong đợi. Chẳng lẽ đây chính là linh thú tìm bảo vật của riêng cô sao?
"Tát tát, tát tát tát."
Thấy ánh mắt của Khương Lai, nhóc hải cẩu sợ hãi lùi lại vài bước. Thế nhưng cuối cùng bản tính ham ăn vẫn chiến thắng tất cả. Nó dùng miệng ngậm lấy dây câu rồi lặn sâu xuống nước.
Khương Lai chờ đợi một lúc lâu, đến mức cô bắt đầu nghi ngờ hay là nó đã bơi thẳng về nhà rồi. Ngay lúc đó, cần câu cuối cùng cũng có phản ứng.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, có lẽ nhóc hải cẩu cũng biết việc Khương Lai kéo nó lên vất vả thế nào. Lần này, nó rất biết điều khi dùng đầu ủi chiếc rương lên mặt nước chứ không ôm khư khư lấy rương như trước nữa.
Khi kéo được chiếc rương lên bè, Khương Lai không khỏi vui mừng. Đó lại là một chiếc rương bạc! Đây là lần đầu tiên cô câu được loại rương cao cấp này. Khương Lai lấy ra một quả táo ném cho "vị công thần nhỏ", sau đó cô chuẩn bị mở rương.
Thế nhưng, sau khi nhận được quả táo, nhóc hải cẩu chỉ dùng vây ngắn ôm lấy rồi ngồi chực sẵn bên cạnh chiếc rương mà không hề rời đi.
"Không lẽ lại là..."
Nhìn dáng vẻ này của nó, Khương Lai thấy vô cùng quen thuộc.
[Nhận được: 1 giỏ dâu tây, 1 quả dưa hấu, 10 quả cam, 1 bộ dụng cụ nhà bếp]
Quả nhiên là vậy. Khương Lai hiểu ra vấn đề, cô khẽ thở dài đầy bất lực: "Dưới đáy biển có nhiều rương không? Có phải em cố ý chọn cái có đồ ăn để mang lên không đấy?"
"Tát tát tát, tát tát tát, tát tát."
Nghe Khương Lai hỏi, nhóc hải cẩu lộ vẻ mặt vô cùng tủi thân. Nó nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhìn cô để giải thích. Hóa ra ở dưới đáy biển, nó cũng rất hiếm khi thấy loại rương này. Chỉ là nó có sự nhạy cảm đặc biệt với thức ăn nên thường xuyên lần theo mùi thơm mà tìm được rương.
Trước đây, dù tìm thấy rương thì nó cũng chẳng có cách nào mở được. Nó chỉ biết ôm lấy để ngửi mùi rồi lại buồn bã buông tay. Lần này, đúng lúc nó đang ôm rương ngửi thì bị cô câu lên. Khương Lai bảo nó đi tìm rương đặc biệt, nó đã phải tốn bao nhiêu công sức mới tìm được chiếc rương sáng lấp lánh này.
"Tát tát?" - Chị không thích sao? "Tát tát tát?" - Nếu chị không thích thì cho em nhé?
Lúc này Khương Lai mới hiểu mình đã trách lầm nhóc hải cẩu. Không phải nó chỉ chọn thứ nó thích, mà là nó chỉ có thể tìm thấy những chiếc rương chứa thức ăn. Cô xoa đầu nó dỗ dành: "Chị xin lỗi nhé. Nhóc hải cẩu là giỏi nhất, chị rất thích những thứ trong chiếc rương này."
Khương Lai nào dám nói không thích. Chỉ cần cô thốt ra một câu chê bai, chắc chắn giây sau cái gã nhỏ mọn này sẽ bê luôn cả chiếc rương chạy mất. Cô lấy một quả cam nhét vào lòng nhóc hải cẩu, rồi lấy thêm hai quả dâu tây đút vào miệng nó: "Đây là phần thưởng cho em."
Nhóc hải cẩu nhai nhóp nhép, cảm thấy đây là thứ ngon nhất nó từng được ăn, ngon hơn hẳn mấy con cá nhỏ, tôm nhỏ hay rùa con dưới biển. Sau khi nuốt chửng dâu tây, nó lại nhìn chằm chằm vào quả dưa hấu. Nó chưa từng được ăn thứ này bao giờ.
Khương Lai buồn cười, dỗ dành nó: "Cái tay ngắn của em một lúc không cầm được nhiều đồ đâu. Em cứ về ăn hết chỗ này đi, chị hứa sẽ để dành cho em một miếng dưa hấu. Lần sau em đến ăn, có được không?"
Nhóc hải cẩu nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi đồng ý. "Tát tát tát, tát tát, tát tát." - Mẹ bảo đêm nay trên biển có gió lớn, không cho em chơi lâu đâu, em về nhà đây.
Nó vỗ vỗ vây đuôi lên bè thay cho lời chào, sau đó ôm táo và cam nhảy tõm xuống biển.
Đợi nhóc hải cẩu biến mất hoàn toàn trên mặt biển, Khương Lai mới bắt đầu thu dọn chiến lợi phẩm. Cô cho cam, dưa hấu và dâu tây vào những hộp gỗ tự chế rồi cất vào ba lô. Những chiếc hộp này được xếp chung ngăn với khoai lang và khoai tây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















