Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Khá lắm, hóa ra chỉ có mình tôi là thằng ngốc."
Thường Phát vỗ trán một cái.
Hắn chỉ cảm thấy mình ngớ ngẩn chứ cũng chẳng hối hận gì.
"Chửi thì cũng chửi rồi, miễn là tôi nâng cấp nhanh, sau này gặp lại, ai đánh ai còn chưa biết đâu."
"Sao anh biết???"
Thường Phát giật mình thon thót.
Đừng thấy hắn hay khoe khoang chuyện mở rương trên kênh trò chuyện, riêng việc nâng cấp này hắn chưa hề hé răng với ai nửa lời, chỉ sợ kéo thêm thù hận quá lớn.
Hắn từng giao dịch với Khương Lai. Nếu Khương Lai đoán ra thì còn có cơ sở. Nhưng Tề Cảnh Hành lại có thể nói chắc nịch như vậy, quả thực làm Thường Phát hoảng hồn.
"Đoán."
Tề Cảnh Hành trả lời nhẹ tênh.
"Đỉnh!"
"Nơi ở cấp hai biến thuyền nhỏ thành bè gỗ, diện tích tăng lên đáng kể. Quan trọng nhất là bên trên có thêm một căn nhà gỗ nhỏ, che mưa chắn gió tốt, hiệu quả giữ ấm tăng vọt. Cậu nói đúng đấy, chỉ cần nâng cấp lên nơi ở cấp hai, vượt qua thời tiết cực hàn chắc chắn không thành vấn đề."
Đã bị đoán trúng rồi thì Thường Phát cũng chẳng giấu giếm nữa.
"Hai người chưa nâng cấp đúng không? Nếu có đồ gì tôi dùng được, cứ mang ra đổi lấy ít vật tư nâng cấp cơ bản. Dù sao chúng ta cũng sắp thành bạn bè hoạn nạn có nhau rồi, sức mạnh của ba người gộp lại kiểu gì cũng lớn hơn."
"Không cần."
"Không cần."
Khương Lai và Thường Phát nhắn lại cùng lúc.
*(Lỗi văn bản gốc chỗ này có lẽ là Khương Lai và Tề Cảnh Hành cùng trả lời)
"Theo đúng kế hoạch thì ngày mai tôi có thể nâng cấp."
Tề Cảnh Hành đã có tính toán riêng trong lòng.
"Tôi nâng cấp từ hôm qua rồi."
Thấy hai người kia đều thẳng thắn, Khương Lai ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy chuyện mình nâng cấp cũng chẳng cần thiết phải giấu làm gì.
"!!!"
"Hóa ra thánh nhân phẩm đích thực lại là cô!"
Ngay lập tức, cái nhóm "Khen ngợi Thường Phát" bị hắn đổi tên thành nhóm "Ôm chặt đùi Khương Lai".
Khương Lai nhìn hai chiếc rương gỗ vừa câu lên còn chưa kịp mở.
Thế này mà cũng xứng gọi là "đùi to" để ôm sao?
Vật phẩm trong hai rương gỗ cũng chỉ ở mức trung bình, tổng thu hoạch được: Bánh quy * 3, Giấy vệ sinh * 1.
Nhưng sau khi xem qua đủ thứ đồ linh tinh bát nháo trong tin nhắn riêng, Khương Lai thấy thế này là quá đủ rồi.
Được thôi, ít thì ít một chút, nhưng ít ra đều là đồ mình dùng được.
Cả buổi chiều hôm đó, Khương Lai tập trung vào việc chế tạo chậu than.
Đất thì có sẵn, chỉ cần vẽ ra hình dáng mong muốn trên bàn chế tạo là có thể thu được một cái chậu đất khá ổn.
Túi đất đó cô làm được tổng cộng năm cái chậu.
Chậu đã có, than thì chưa, nhưng đốt củi gỗ cũng không phải là không được.
Vấn đề còn lại là mồi lửa...
Khương Lai lướt kênh trò chuyện, vẫn chưa thấy ai nhóm được lửa cả.
Cô lên sàn giao dịch kiểm tra. Trên đó toàn là người cầu mua mồi lửa, chẳng có ai bán.
Trong số đó, người ra giá cao nhất chính là Tề Cảnh Hành.
Khương Lai biết Tề Cảnh Hành đang muốn làm đuốc. Anh ta đã chấp nhận "đổ máu" ra giá cao như vậy mà vẫn không đổi được, đủ thấy mồi lửa khan hiếm đến mức nào.
Khương Lai ngẫm nghĩ, thời tiết đang ngày càng lạnh hơn.
Đêm qua, cô ngủ trong nhà gỗ nhỏ đã bắt đầu thấy không thoải mái rồi. Để bản thân bớt chịu khổ một chút, cô quyết định không chờ đợi nữa!
Khương Lai mở cửa hàng hệ thống của riêng mình, tìm kiếm từ khóa "bật lửa".
Bật lửa chắn gió màu đen, giá một đồng Shell một cái.
Mức giá này Khương Lai hoàn toàn chấp nhận được, cô dứt khoát đổi một cái.
Ngay giây sau, chiếc bật lửa đã xuất hiện trong ba lô của Khương Lai, chiếm lấy ô trống cuối cùng.
Cũng may trước đó Khương Lai đã xếp hết khoai lang và khoai tây vào khung gỗ trong nhà, nếu không chẳng biết cái bật lửa này sẽ "tốc biến" đi đâu mất.
Có chậu, có lửa, lại có cả gỗ, mọi chuyện tiếp theo trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Rất nhanh, Khương Lai đã nhóm thành công chậu than đầu tiên.
Gỗ trong chậu chưa cháy hết thành than, nhưng những khối gỗ đen cháy dở đỏ rực với hình thù kỳ dị vẫn tỏa ra hơi nóng hừng hực.
Trời đã lạnh đến mức hơi cóng tay.
Khương Lai ngồi trên bè, hơ tay trên chậu than, cảm giác ấm áp vô cùng dễ chịu.
Cái đầu tiên đã thành công, mấy cái sau làm cũng đơn giản.
Tuy nhiên Khương Lai không vội làm thêm, cô định dùng thử thực tế xem hiệu quả thế nào rồi tính tiếp.
Đêm hôm đó, Khương Lai bắt đầu dùng thử chậu than.
Nhà gỗ nhỏ không có cửa sổ, để chống lại cái lạnh cực hàn lại càng không thể mở cửa chính.
Vì thế, Khương Lai đốt chậu than trong phòng, đợi khi người ấm lên và nhiệt độ phòng tăng cao thì cất chậu than vào ba lô.
Dù sao ngộ độc khí CO cũng không phải chuyện đùa.
Khương Lai không nghĩ rằng chết ngạt thì sướng hơn chết rét chút nào...
Tuy nhiên, dù chỉ đốt một lúc, Khương Lai cũng cảm thấy dễ chịu hơn đêm qua rất nhiều.
Thậm chí có thể nói, đêm thứ ba là đêm hạnh phúc nhất kể từ khi Khương Lai bước vào trò chơi này.
Bất chấp nhiệt độ đêm nay lại một lần nữa phá vỡ mức thấp kỷ lục.
Ngọn lửa mang lại không chỉ hơi ấm, mà còn cả ánh sáng và sự khô ráo.
Đó đều là những thứ cần thiết nhất đối với những người đang lênh đênh trên biển cả và phải đối mặt với thời tiết cực hàn.
Ngày thứ ba bình an trôi qua. Mở mắt ra lần nữa, đã là ngày thứ tư của trò chơi.
Khương Lai ngủ đến khi tự tỉnh, cô quấn chăn ngồi trên giường ăn chút đồ lót dạ. Thời tiết lạnh giá khiến việc rời khỏi giường ngày càng trở nên khó khăn.
Cô rúc trong chăn lướt xem kênh trò chuyện.
Con số người chơi sống sót vừa cập nhật biến động một cách đáng sợ.
Khương Lai cảm thấy nếu số người chết cứ tăng theo tỷ lệ này, thì đến ngày thứ bảy - ngày lạnh nhất - số người còn sống e rằng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"Tàn nhẫn thật đấy, nói là ba ngày bảo hộ tân thủ, thế mà vẫn chết nhiều người như vậy."
"Giờ nói mấy chuyện này còn ý nghĩa gì, thời gian bảo hộ tân thủ qua rồi."
"Đêm qua tí nữa thì tôi được gặp các cụ tổ luôn."
"Vĩnh biệt các bạn, hôm qua tôi cố gượng được, chứ đêm nay chắc chắn không trụ nổi nữa rồi."
"Người anh em lầu trên cố lên! Chỉ cần kiên trì thêm chút nữa, đợi nâng cấp thuyền nhỏ lên cấp hai, chúng ta nhất định sẽ sống sót!"
Trong kênh trò chuyện, một bộ phận người chơi đã bắt đầu tuyệt vọng và buông những lời chán nản.
Nhưng một bộ phận khác vẫn giữ vững hy vọng. Họ tin chắc rằng chỉ cần nâng cấp nơi ở lên cấp hai là có thể trú ẩn an toàn qua kiếp nạn cực hàn này.
Gỗ * 100, Đinh sắt * 50.
Số lượng này quả thực không nhỏ, nhưng cũng chẳng phải con số xa vời không thể với tới.
Chỉ cần mở được hai cái rương đồng, hoặc những món đồ mở ra có chút giá trị để trao đổi. Hay thậm chí cắn răng chịu đựng, bớt ăn bớt uống một chút để mang nước và bánh quy cơ bản ra đổi.
Trong vòng bảy ngày, hy vọng nâng cấp lên nơi ở cấp hai vẫn là rất lớn.
Chính tia hy vọng ấy là thứ giúp mọi người tiếp tục kiên trì.
Hiện tại trên sàn giao dịch, một nửa là đổi lấy vật tư giữ ấm, nửa còn lại là tìm kiếm vật tư nâng cấp cơ bản.
Riêng thức ăn và nước uống hầu như đã tạm thời rút khỏi thị trường.
Bởi lẽ ai cũng có sẵn nước khoáng và bánh quy cơ bản, cộng thêm mấy ngày nay trời mưa liên tục, ít nhất trong nửa tháng tới cũng không ai chết đói hay chết khát được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















