Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kỳ Quân đang mơ màng với cơn đau nơi đan điền, đột ngột một thương thơm thoang thoảng như mùi hương của trúc xanh lướt qua chóp mũi hắn, khiến cho hắn giật mình tưởng như bản thân bị hoang tưởng.
Đôi mắt phượng mở ra trong đêm đen, sau đó đồng tử hắn co rút lại mãnh liệt, cơ thể căng cứng đề phòng nhìn khung cảnh kỳ lạ trước mặt.
Thiếu nữ xinh đẹp đến mức không bút mực nào tả nổi, ngũ quan thanh lệ mà trong sáng, lại mang theo khí chất xuất dật như tiên, vạt áo bồng bềnh trôi nổi trên không trung.
Nàng không nói lời nào, chỉ là trôi nổi ở trước mặt hắn, hạ mắt cúi mi nhìn hắn một cách dịu dàng.
“Ngươi… ngài là ai…?”
Chỉ một cái liếc nhìn, Kỳ Quân liền nhận ra dường như trước mặt không phải người sống, mà là một phần tàn hồn mà thôi.
Khí chất của nàng chắc chắn không thể thuộc về một hồn phách tầm thường!
Thiếu nữ bay tới bên cạnh Kỳ Quân, môi đỏ khẽ mở, mang theo một hương thơm ngát của trúc xanh.
“Ta là Phan Thi Thi, một nữ tiên quan từng làm việc cho tiên đình thượng cổ. Nhờ ơn ngươi hi sinh tu vi lẫn tiên cốt, đan điền giải khai phong ấn trong chiếc khuyên tai ngọc, giúp cho tàn hồn của ta lấy lại được ý thức.”
Đôi mắt long lanh của nàng nhìn hắn, chất chứa lòng biết ơn và cảm kích khôn cùng.
“Ân này thật sự không lời có thể tả. Kỳ Quân, ta thật sự biết ơn ngươi.”
Lồng ngực Kỳ Quân rung rung, sau đó hắn cười khẽ, lại lấy ống tay áo lau đi vết máu ở khoé miệng.
“Tiên quân không cần như vậy, tất cả chỉ là tình cờ. Có lẽ đơn giản là chúng ta có duyên gặp gỡ.”
Chỉ là hắn đã là kẻ sắp chết, đáng tiếc làm sao.
“Không, ngươi sẽ không chết.”
Tiên nữ bên cạnh Kỳ Quân đột ngột bay tới sát bên cạnh hắn, đôi mắt long lanh như đang phát sáng.
Hương trúc xanh thơm ngát ập tới khiến cho thần trí Kỳ Quân hơi mơ hồ, sau đó hắn giật mình nhìn bàn tay nhỏ đang nhét một viên đan dược vào trong miệng hắn.
Kỳ Quân còn chưa kịp tỉnh táo lại, tàn hồn tiên nữ đã biến mất.
Hắn loạng choạng ngồi dậy, vịn vào thành giường mà khẽ gọi:
“Tiên quân, tiên quân? Ngài đâu rồi?”
Hình ảnh tàn hồn mờ dần khiến cho Kỳ Quân sợ hãi, hắn như đang tưởng tượng ra chuyện gì đau lòng, khóe mắt ươn ướt mà khàn giọng nói:
“Tiên quân, chẳng lẽ vì ta mà ngài hi sinh…”
“Không, không phải!”
Đột ngột một giọng nói linh động vang lên trong đầu Kỳ Quân.
“Ta chỉ là trở về khuyên tai ngọc mà thôi, hồn thể của ta cần được nuôi dưỡng trong này, nếu không ta sẽ yếu dần đi rồi biến mất. Ngươi không cần lo lắng đến mức này chứ!”
Kỳ Quân trấn định kìm nén lại cơn thở dốc, hắn ngã ngồi lên giường, như thế đã mất hết sạch sức lực, đôi mắt lại sáng như sao trên trời.
“Hóa ra là vậy…”
Hắn đem bàn tay chạm vào bụng, nơi đã có cảm giác ấm nóng quen thuộc, không còn là trống rỗng tiêu điều.
Hốc mắt thiếu niên lang đỏ bừng ướt át, nhưng hắn cố gắng kìm nén lại, mím chặt môi.
Tiên quân đã đem cho hắn một viên đan dược quý giá biết bao nhiêu, ân này không thể nào quên.
Nàng có lẽ là cơ duyên lớn nhất đời hắn, mặc dù bởi vì giải khai phong ấn cho nàng thoát ra khỏi khuyên ngọc mà mất đi phần lớn thể chất thiên tài, nhưng Kỳ Quân không còn cảm thấy hối hận nuối tiếc gì nữa.
Có lẽ đã từng than trách số phận, từng không cam lòng…
Nhưng sau này, hẳn là mọi chuyện sẽ dần dần tốt đẹp hơn.
Trong đêm mưa bão đó, thiếu niên lần nữa thấy lại được ánh mặt trời cho hắn, cho Kỳ gia đang trong nước sôi lửa bỏng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
