Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
1.
Buổi tối sau khi dỗ con gái ngủ, tôi tựa vào đầu giường nghịch điện thoại. Một tin tức hiện lên.
‘9 giờ tối ngày 17 tháng 2, Quý Diễm – chủ tịch kiêm giám đốc điều hành Trác Thế gặp tai nạn ô tô ở Los Angeles. Hiện tại, anh đã được đưa đến bệnh viên để cấp cứu. Theo tin tức nhận được, Quý Diễm bị thương nặng ở vùng đầu và đang trong trạng thái hôn mê. Quý vị vui lòng theo dõi bản tin của Lãng Thị để biết tình hình tiếp theo.’
Hình ảnh đi kèm theo tin tức là một chiếc Bugatti Veyron gần như nát vụn sau khi bị va chạm. Đầu của Quý Diễm đầy máu tươi và anh ta nhắm nghiền mắt được đưa lên cáng. Ngay cả lúc hôn mê, chân mày anh ta cũng nhíu chặt.
Tôi có chút hoảng hốt. Đã ba năm tôi không gặp lại người này. Những hình ảnh thân mật trong quá khứ khiến tôi cảm thấy đau đớn, lúc đó tôi đã nghĩ bản thân sẽ không bao giờ quên được.
Nhưng chỉ ngắn ngủi chừng một ngàn ngày đêm, đã thoáng chốc như cách xa một đời.
Tôi rũ mí mắt, đang định để di động xuống ngủ thì đột nhiên lại nghe tiếng gõ cửa kịch liệt.
Tôi rất sợ tiếng động này đánh thức con gái nên nhanh chóng đi dép bước vào phòng khách nhưng ngay khi nhìn vào mắt mèo, tôi ngây ngẩn cả người.
Quý Tinh Duệ vẫn đang quấn băng trên trán, vết thương bắt đầu rớm máu, mặt cực kỳ phiền não.
Quý Diễm hồn nhiên không coi mình là người ngoài, tự mình vào cửa, khi nhìn thấy đôi dép đàn ông trước cửa nhà thì hơi sững người một chút nhưng cũng không nói gì.
"Anh sắp chết cóng rồi!" Anh ta phàn nàn rồi nhét áo khoác vào tay tôi: "Sao em lại đến một nơi chó ăn đá gà ăn sỏi như thế này chứ? Biệt thự anh tặng cho em đâu rồi? Sao em không ở đó chứ?"
Tôi bị giọng điệu làm như thân quen của những người này làm cho sợ ngây người, đột nhiên không biết nói gì.
Ba năm trước, lúc chia tay chúng tôi ầm ĩ đến mức khó coi, sắc mặt Quý Diễm âm trầm đến dọa người, ánh mắt anh ta nhìn tôi chằm chằm thật sự khiến tôi hoài nghi rằng anh ta muốn giết tôi.
Anh ta nói: "Khương Tảo, em và thằng nhân tình kia tốt nhất hãy cách xa anh một chút. Nếu không, tôi không đảm bảo tên đó còn sống đâu!"
Còn bây giờ anh ta lại làm như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy, rất tự nhiên ngồi xuống ghế salon, vỗ đùi mình, thờ ơ liếc mắt nhìn: "Lại đây!"
Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp chiếu lên người anh ta, ánh mắt anh ta không khác gì trước đây, có chút xấu xa và sắc bén nhưng khuôn mặt anh ta rất đẹp nên chút xấu xa kia càng khiến anh ta trở nên hấp dẫn hơn mà thôi.
Tôi lui về sau một bước, cau mày nói: "Anh tới đây làm gì? Chúng ta đã chia tay rồi mà!"
Quý Diễm giễu cợt: "Thôi đi, anh còn không hiểu em hả? Hai ngày này chắc lại trốn trong nhà khóc thầm đúng không?"
"Được rồi!" Anh ta không kiên nhẫn mà vẫy tay: "Không phải anh chỉ đi đến bệnh viên cùng Cố Tử Khâm một chút thôi sao? Sao em lại nhỏ nhen như vậy hả?"
Thấy tôi vẫn không chịu đi qua, Quý Diễm cố gắng nhẫn nhịn đứng dậy kéo tay tôi, bàn tay thon dài đặt trên eo tôi, trong giọng nói cũng đầy dịu dàng.
"Anh biết, em mang thai không thể không chế được tính tình đúng không nào?"
"Nếu em muốn giữ đứa bé này vậy thì sinh đi. Tên của cục cưng anh đã chọn được rồi. Nếu là con trai thì đặt tên là Quý Hàng Chu còn con gái thì đặt tên là —"
Rốt cuộc tôi cũng phát hiện chuyện không ổn ở chỗ nào. Quý Diễm đang nhắc đến chuyện của ba năm trước.
Tôi giữ cổ tay của anh ta, giọng nói như mắc nghẹn trong cổ họng: "Quý Diễm, anh mất trí nhớ sao?"
Anh ta ngừng một lát sau đó không thèm để ý mà nói: "Bọn họ đều nói anh bị trấn thương sọ não và mất trí nhớ đúng là chuyện vớ vẩn. Bây giờ anh vẫn hơi đau đầu nhưng không sao, cũng chẳng có chuyện gì quá quan trọng, em có thể từ từ kể anh nghe là được!"
Anh ta ôm tôi, khi ngẩng đầu ánh mắt ngập tràn tình yêu, giống như ba năm qua chúng tôi chưa hề tách xa vậy.
Tôi đẩy anh ta ra, miễn cưỡng giữ giọng nói bình tĩnh hơn: "Quý Diễm, chúng ta đã chia tay, tôi —"
Anh ta nhanh chóng ngắt lời tôi, nụ cười trên mặt cũng chẳng còn nhiệt độ: "Khương Tảo, em thôi được rồi đó! Em cho rằng anh sẽ tin à?" Anh ta nhếch khóe miệng tạo nên độ cong đầy ngạo mạn.
"Em ở bên cạnh anh bao lâu như vậy, nếu muốn chia tay đã chia tay từ sớm rồi! Em không thể rời bỏ anh!"
Ngay tại lúc này, ở hành lang vang lên tiếng chốt cửa chuyển động.
Tôi chợt đẩy Quý Diễm ra. Con gái dụi mắt đi ra, cánh tay nhỏ nhắn vẫn đang ôm chú thỏ bông yêu thích của mình.
"Mẹ!" Con bé nhíu chặt chân mày nhỏ xíu, nhìn về phía Quý Diễm: "Chú này là ai ạ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




