Tưởng Huỳnh đến Trung tâm Chẩn đoán và Tư vấn Tâm lý của trường.
Bước vào văn phòng tầng hai, cô chào hỏi thầy cô phòng hành chính rồi ngồi xuống vị trí dành riêng cho trợ lý sinh viên, bắt đầu viết báo cáo tổng kết công việc.
Hiện tại đã vào mùa cuối kỳ, công việc trợ lý của cô tại trung tâm cũng sắp kết thúc. Công việc này không quá nhiều việc, chủ yếu là hỗ trợ các thầy cô triển khai giáo dục sức khỏe tâm lý cho sinh viên. Nói cũng khéo, cô quen biết Lục Chi Hề cũng nhờ việc tham gia công tác đánh giá sức khỏe tâm lý cho tân sinh viên vào một năm trước.
Đánh giá sức khỏe tâm lý nghe có vẻ là một công việc mang tính quy trình, nhưng thực tế nó là một mắt xích cực kỳ quan trọng trong quản lý sinh viên của Đại học Hoa. Có thể nói thế này, tuy Đại học Hoa quy tụ những học sinh ưu tú nhất cả nước, nhưng áp lực cạnh tranh ở đây rất lớn. Năm nào cũng có sinh viên tự sát, nhảy lầu hay nhảy hồ đều có đủ. Vì vậy, công tác đánh giá liên hợp giữa Phòng giáo vụ, Ban quản lý sinh viên các khoa và Trung tâm tư vấn tâm lý là ưu tiên hàng đầu. Những sinh viên không trả lời bảng hỏi hoặc có số điểm bất thường đều trở thành đối tượng được quan tâm đặc biệt, và khi đó Lục Chi Hề tình cờ nằm trong danh sách chưa nộp bảng hỏi kịp thời.
Cũng chính vì công việc này rất then chốt, lúc đó Tưởng Huỳnh đã theo thông tin liên lạc mà giáo viên đưa, ngày nào cũng gửi email và gọi điện cho Lục Chi Hề. Suốt ba ngày liên tục không có hồi âm, cuối cùng cô nảy ra ý định đến khoa Tài chính xin thời khóa biểu các môn chuyên ngành của anh từ bạn học, rồi mới "chặn đường" được anh ngay tại lớp học.
Khi Tưởng Huỳnh tìm đến, thái độ của Lục Chi Hề có chút xa cách và cảnh giác, chắc hẳn là coi cô như một kẻ theo đuổi thiếu chừng mực. Cô từng nghe nói về những trường hợp tương tự: lúc đầu khi Lục Chi Hề còn ở ký túc xá, thời gian đó dưới lầu ký túc xá nam thường xuyên vang lên tiếng hét "Lục Chi Hề, mình thích cậu!!", chẳng bao lâu sau anh liền dọn ra ngoài. Người có nhan sắc cũng có nỗi khổ riêng, đó là quá được săn đón. Đôi khi Tưởng Huỳnh cảm thấy Lục Chi Hề giữ được tính cách dịu dàng như vậy thực sự không dễ dàng gì.
May mắn là Lục Chi Hề rất lịch sự. Sau khi nghe cô trình bày mục đích, anh đã chân thành xin lỗi, nói mình vừa từ nước ngoài về, vẫn đang thích nghi với mọi phương diện tại Đại học Hoa và Trung Quốc nên đã bỏ lỡ việc quan trọng này, mong cô thông cảm. Cô đã kết bạn WeChat với anh, và ngay ngày hôm sau đã nhận được bảng hỏi hoàn chỉnh. Kết quả cho thấy trạng thái tâm lý của anh rất khỏe mạnh, là người có xu hướng giúp đỡ người khác và hòa nhập tốt với môi trường mới. Sau đó, Lục Chi Hề kiên quyết mời cô một bữa cơm, qua lại vài lần, hai người dần dần trở nên thân thiết.
Lục Chi Hề nhỏ tuổi hơn đa số tân sinh viên cùng khóa, khi mới vào Đại học Hoa anh mới mười bảy tuổi, đến Giáng sinh năm ngoái mới tròn mười tám. Nhưng anh làm việc rất trầm ổn, biết chăm sóc người khác, đôi khi còn khiến Tưởng Huỳnh cảm thấy mình mới là người nhỏ tuổi hơn. Một chàng trai “tinh hoa hội tụ” như vậy bày ra trước mắt, ai mà chẳng rung động chứ.
Ngày hôm đó là Lễ Tình nhân, chọn ngày này có hơi sến súa nhưng cũng coi như là có cảm giác nghi thức. Tưởng Huỳnh đã bày tỏ lòng mình với Lục Chi Hề bên bờ hồ của trường, sau đó cô thấy trong mắt anh là sự kinh ngạc, bất ngờ, ngoài ra không còn gì khác. Điều này khiến cô cũng rất ngạc nhiên, rồi sau đó là hụt hẫng.
Ngay khi cô tưởng Lục Chi Hề sẽ từ chối mình, cô nghe thấy anh nói: "Xin lỗi, em chưa từng yêu đương nên không biết thế nào là thích. Nhưng ở bên chị em thấy rất vui."
Sau đó anh chủ động hôn cô.
Thế là họ ở bên nhau.
Năm giờ chiều, Tưởng Huỳnh chính thức bàn giao xong công việc, còn nhận được một cuốn sổ tay kỷ niệm từ giáo viên. Vừa bước ra khỏi tòa nhà trung tâm tư vấn, cô mở WeChat định rủ cô bạn thân Chu An Ninh đi căn tin ăn cơm thì không ngờ lại nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ.
"Huỳnh Huỳnh à, tối nay con có rảnh không? Bé Tình nhà cô tối nay vốn có tiết vĩ cầm nhưng thầy giáo có việc đột xuất không đến được, con có thể qua đây kèm con bé đọc sách được không?"
Thanh Thủy Đình là một khu dân cư nổi tiếng dành cho giới thượng lưu, cây xanh phủ kín, đến gần có thể thấy những căn biệt thự sang trọng được bao quanh bởi thực vật tươi tốt. Tưởng Huỳnh bấm chuông, rất nhanh có bảo mẫu ra mở cửa. Vừa đi qua hành lang treo đầy tranh sơn dầu, cô đã nghe thấy tiếng reo hò vui vẻ của cô bé Vệ Tình.
"Chị Tưởng Huỳnh, chị xem này, em có váy mới đó!"
Tưởng Huỳnh nhìn qua, trên giá áo sát tường treo một chiếc váy voan thêu hoa màu cam hồng, điểm xuyết rất nhiều viên kim cương nhỏ lấp lánh. Cô chân thành thốt lên: "Đẹp quá đi mất!"
Làm bạn đọc sách cùng bé Tình là công việc bán thời gian ngoài giờ mà Tưởng Huỳnh làm trong học kỳ này. Vốn dĩ thời gian lên lớp thường rơi vào thứ Năm và thứ Sáu, tình cờ hôm nay Lục Chi Hề đi tụ tập nên cô không đắn đo mấy mà đồng ý qua ngay.
Có được công việc này là một cơ hội rất tình cờ. Mẹ của bé Tình- Ngô Khê - là đàn chị khóa trên hơn cô mười mấy khóa, rất giàu có, gia đình sở hữu hai công ty niêm yết. Sau khi sinh con thứ hai, cô ấy muốn tìm một người đáng tin cậy để kèm con đọc sách. Thông tin trong mạng lưới cựu sinh viên Đại học Hoa luôn rất nhạy bén, Ngô Khê qua người giới thiệu đã tìm được Tưởng Huỳnh, sau khi trò chuyện đơn giản đã thoải mái ra giá.
Mức lương 400 tệ một giờ, một tuần hai buổi, mỗi buổi ít nhất bốn tiếng. Có thể nói đây là một công việc việc nhẹ lương cao. Gần đây Tưởng Huỳnh bận tối tăm mặt mũi vì việc học và nghiên cứu khoa học, thỉnh thoảng cũng nghĩ đến chuyện bỏ việc này, nhưng cứ nghĩ đến mức lương, cô lại nghiến răng kiên trì. Chẳng còn cách nào khác, rất nhiều tiền bối khoa Tâm lý học đã đi làm chính thức cũng không nhận được mức lương tháng cao như vậy.
Ngô Khê nhìn con gái nhỏ Vệ Tình với ánh mắt đầy yêu chiều, như nhìn một tác phẩm hoàn hảo của mình: "Đây là bộ Haute Couture (thời trang cao cấp) đầu tiên trong đời bé Tình, rất đáng kỷ niệm."
Khoảng cách giữa người với người luôn vượt xa trí tưởng tượng. Bé Tình sáu tuổi đã sở hữu bộ Haute Couture đầu đời, còn Tưởng Huỳnh hai mươi tuổi vẫn đang nỗ lực làm thêm tích cóp sinh hoạt phí. Tưởng Huỳnh thầm thở dài một tiếng sầu muộn, cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bé Tình đi lên tầng hai, bước vào căn phòng ngập tràn các loại búp bê của cô bé.
Ở đây riêng gấu bông Disney đã xếp đầy một bức tường, giống như một thế giới cổ tích thực thụ, nhưng nàng công chúa sống trong thế giới cổ tích này lại chẳng thích học hành gì. Tưởng Huỳnh lấy sách tập đọc đặt lên bàn, rồi đặt một con thỏ bông tai dài màu tím nhạt cạnh bàn học: "StellaLou đã sẵn sàng rồi, bé Tình đã sẵn sàng chưa nào?"
Bé Tình lập tức ngồi xuống bàn học, nhưng rất nhanh đã ỉu xìu.
"Tại sao Juliet phải bỏ trốn với Romeo chứ? Rời khỏi nhà rồi chị ấy sẽ không có váy đẹp để mặc nữa đâu."
Bé Tình còn quá nhỏ, hoàn toàn không thể hiểu được những khái niệm như tình yêu, giải phóng hay tự do. Nhưng Ngô Khê nói trẻ em cùng lứa ở nước ngoài đã bắt đầu đọc cấp độ này rồi, sau này bé Tình sẽ đi du học nên phải chuẩn bị trước.
Tưởng Huỳnh từng thử thảo luận với Ngô Khê -người cũng tốt nghiệp khoa Tâm lý về Piaget và Vygotsky(*), ám chỉ rằng có lẽ chương trình học hiện tại của bé Tình hơi mang tính "nhổ mạ cho mau lớn". Kết quả là Ngô Khê cười chê cô chưa từng làm mẹ.
(*) Jean Piaget và Lev Vygotsky đều là những học giả nổi tiếng trong lĩnh vực tâm lý học phát triển, lý thuyết của họ liên quan đến tâm lý trẻ em và các vấn đề giáo dục.
Haiz, Tưởng Huỳnh đúng là chưa làm mẹ, cô cũng chẳng muốn làm mẹ, cô muốn làm daddy (người có tiền) cơ. Cô cảm thấy không chỉ bé Tình mệt, mà Ngô Khê làm mẹ còn mệt hơn.
Hai tiếng sau đến giờ nghỉ giữa giờ, bé Tình ôm StellaLou reo hò rồi kéo Tưởng Huỳnh xuống lầu ăn cơm.
"Cô định đăng ký thêm cho bé Thanh một lớp bóng quần. Nghe nói ở các trường tư thục tại New York có rất nhiều trẻ con biết chơi, nếu bé Tình có thiên phú, còn có cơ hội vào các trường thuộc Ivy League với tư cách vận động viên thể thao nữa." Trên bàn ăn, Ngô Khê trò chuyện với Tưởng Huỳnh về kế hoạch khóa học hè cho con.
Tưởng Huỳnh không hiểu mấy chuyện này, chỉ hỏi: "Bé Tình chẳng phải đang học cưỡi ngựa rồi sao? Con bé có bận quá không cô?"
"Cố nặn thời gian thì vẫn có thôi."
Bé Tình không muốn nghe chủ đề này, cô bé ngắt lời Ngô Khê: "Tối nay anh trai không về ăn cơm ạ?"
Ngô Khê nói: "Anh trai đang tụ tập ở nhà hàng xóm ấy mà, bảo bối à, tối nay con thay mẹ phê bình anh trai nhé, suốt ngày chơi bời, chẳng chịu học hành gì cả."
"Nhưng anh trai chơi bóng rổ giỏi lắm mà." Bé Tình nói.
Không ngờ dỗ mãi chẳng xong, bé Tình bắt đầu nháo đòi đi tìm anh. Ngô Khê vội vàng gửi WeChat cho con trai, nhưng chắc là đang chơi quá hăng ở buổi tiệc nên không thấy hồi âm. Mặt cô bé nói khóc là khóc ngay, lúc đầu còn giả vờ gào vài tiếng, nghe nói anh trai không trả lời tin nhắn là nước mắt rơi như mưa.
Ngô Khê thấy tình hình này không ổn, vẻ mặt đầy lo lắng. Tưởng Huỳnh đề nghị: "Có phải Vệ Trinh đang ở ngay nhà bên cạnh không cô? Hay con đưa bé Tình sang xem một chút?"
"Ôi, được được." Ngô Khê nghe vậy lập tức đồng ý: "Huỳnh Huỳnh à, tiện thể con gọi Vệ Trinh về luôn hộ cô. Con cũng nói giúp cô vài câu, hai anh em nhà này đều nghe lời con... Tiện thể xem hộ cô xem nó có thân thiết với cô bé nào không nhé."
Năm nay Vệ Trinh mười sáu tuổi, đúng vào độ tuổi nổi loạn. Lúc Tưởng Huỳnh đến kèm bé Tình đọc sách có gặp và trò chuyện vài câu nên cũng coi là quen thân. Ngô Khê luôn muốn biến Tưởng Huỳnh thành thám tử dò thám đời tư của Vệ Trinh, lần nào nghe thấy ám chỉ này, Tưởng Huỳnh cũng phải giả ngốc.
Cô dắt bé Tình đi theo bảo mẫu dẫn đường đến trước một căn biệt thự rồi bấm chuông. Rất nhanh có một người đàn ông trung niên mặc sơ mi quần tây bước ra. Cô trình bày mục đích, người đàn ông hiểu ý gật đầu: "Tôi không phải chủ nhà ở đây, chỉ là quản gia thôi, mời hai vị vào, cậu Vệ chắc là đang ở bên cạnh hồ bơi."
Căn biệt thự này lớn nhất khu vực này, cây xanh bên trong cũng rất tốt, còn có một vườn hồng leo nhỏ, khiến Tưởng Huỳnh nhớ đến bó hoa cô mua cho Lục Chi Hề. Sân trước rất lớn, đến gần lối đi thông ra sân sau mới nghe thấy tiếng đùa giỡn loáng thoáng.
Tưởng Huỳnh dắt bé Tình đi sau quản gia, thấy sân sau đèn điện sáng trưng có không ít người. Đều là những thiếu niên thiếu nữ mười mấy hai mươi tuổi, không phải tiệc bể bơi như cô nghĩ mà là một đám người đang nướng thịt trên bãi cỏ, một đám khác thì đang hát hò chơi board game. Trên một chiếc sofa sau cánh cửa kính sát đất, những chiếc túi xách hiệu LV, Chanel, Dior chất đống như những túi nilon rẻ tiền.
Tưởng Huỳnh tìm kiếm bóng dáng Vệ Trinh, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên người một chàng trai đang ngồi trên sofa ngoài ban công.
Vóc dáng cao ráo, gương mặt điển trai. Anh đang trò chuyện với một nam một nữ đối diện, trên mặt treo nụ cười dịu dàng mà cô vô cùng quen thuộc.
Cô sững sờ.
Đó là... Lục Chi Hề sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)