"Tôi sẽ kiện tất cả các người!"
Khi Tưởng Huỳnh đi theo đàn anh Đàm ra khỏi phòng bệnh, cô liền nhìn thấy ở cuối hành lang mang tông màu xanh trắng có một bệnh nhân cao lớn đang gào thét náo loạn. Hai nhân viên bảo vệ đeo khẩu trang và găng tay đang chật vật giữ chặt hai bên, khống chế người này ngay trước cửa thang máy.
Bệnh viện Đàm Thủy Sơn đã được xây dựng từ lâu, vào những năm đầu, để đề phòng bệnh nhân mất kiểm soát gây ra tai nạn, cửa sổ hành lang được làm vừa hẹp vừa nhỏ, ngoài ra còn thông gió kém. Cái nắng gay gắt của tháng năm lại càng gia tăng “sự chuyển động của các phân tử mùi” trong không khí, Tưởng Huỳnh mới đi được vài bước đã ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc.
"Chết tiệt, lại có bệnh nhân múc “bom” trong hố phân rồi."
Mặt mày đàn anh Đàm xanh mét, anh ấy bịt hết mũi miệng rồi kéo Tưởng Huỳnh lao về phía cầu thang bộ bên cạnh.
Đây là lần đầu tiên Tưởng Huỳnh gặp phải chuyện này, cô còn ngoái đầu nhìn lại một cái.
Một nam y tá cầm khăn ướt định lau vết bẩn trên tay cho bệnh nhân, nhưng ngay sau đó bị bệnh nhân đó vung tay tát một cái thật mạnh lên mặt.
Nam y tá nôn khan một tiếng rồi khóc rống lên thảm thiết.
Khi đến bãi đỗ xe, giáo sư Lâm Tư Văn - người hướng dẫn của cô - cùng các đàn anh đàn chị khác đã tập trung đông đủ. Mọi người đều biết chuyện gì vừa xảy ra, thấy dáng vẻ suy sụp của Tưởng Huỳnh và Đàm Vũ Đình, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm nghị, tự giác đứng cách xa hai người một mét.
Chỉ có giáo sư Lâm vẫn đứng yên tại chỗ: "Các em làm tiền bối kiểu gì thế hả?"
Ông quay sang hỏi hai người: "Không bị thương chứ?"
Đàn anh Đàm vẫn còn chưa hoàn hồn: "Thầy ơi, vừa thấy bệnh nhân đó là tiểu thùy cạnh trung tâm và vỏ não vận động sơ cấp nhạy bén của em đã cuống cuồng cả lên, em vắt chân lên cổ rồi vội vàng lôi cả em gái khóa dưới chạy ngay xuống cầu thang đấy ạ."
Giáo sư Lâm nhìn Tưởng Huỳnh.
Tưởng Huỳnh đáp: "Chúng em không sao ạ, vừa thấy là chuồn lẹ ngay, chỉ ngửi thấy tí mùi thôi."
Xác nhận không có sự cố gì, mọi người đều lên xe ngồi xuống, sau đó giáo sư Lâm bắt đầu an ủi cả nhóm.
"Trong bệnh viện tâm thần thường xuyên xảy ra những sự cố nhỏ. Đôi khi y tá mới thiếu kinh nghiệm, không nắm rõ cảm xúc hay thói quen của bệnh nhân nên dễ khiến họ mất kiểm soát, lúc đó cần phải phản ứng nhanh một chút. Nhưng bên khoa Tâm lý học chúng ta không gặp tình huống này nhiều, sau này dù có làm tư vấn viên thì cũng chỉ gặp bệnh nhân trong phòng phỏng vấn thôi. Các đồng nghiệp bên khoa Y học tâm thần và điều dưỡng có cuộc sống “kịch tính” hơn chúng ta nhiều."
Đàn chị Trương rất đồng cảm với hai người vừa trực tiếp trải nghiệm hiện trường, cô ấy lấy ra một lọ chiết nước hoa, tặng mỗi người ba phát xịt.
Mùi mận chua chua ngọt ngọt lan tỏa trong không khí khiến tinh thần mọi người cũng phấn chấn hơn hẳn.
"Vừa hay lát nữa Tưởng Huỳnh đi gặp bạn trai nhỉ? Giờ em thơm tho ngọt ngào thế này, cậu ấy gặp em chắc phải hôn ba cái rồi mới nói chuyện mất." Đàn chị Trương cười trêu.
Buôn chuyện là bản năng của con người, giáo sư Lâm lập tức tham gia: "Ồ, Tưởng Huỳnh có bạn trai rồi à?"
"Tin tức của thầy lạc hậu quá rồi, người ta yêu nhau lâu rồi đấy ạ." Đàn chị Trương nói: "Cậu em khóa dưới đó mắt vừa to, da vừa trắng, đẹp trai hơn cả minh tinh luôn."
Giáo sư Lâm có chủ trương sinh viên đại học nên yêu đương nhiều để tận hưởng tuổi thanh xuân, ông cũng rất nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho học trò nên liền hỏi han tình hình bạn trai Tưởng Huỳnh.
Tưởng Huỳnh mỉm cười: "Cũng là người của trường Đại học Hoa mình ạ, năm nhất khoa Tài chính."
Giáo sư Lâm gật đầu: "Tốt đấy, xem ra nam sinh Đại học Hoa chúng ta cũng có thực lực, không để nữ sinh bị bên Đại học Thanh hàng xóm cuỗm mất hết. Trương Vi, em thấy đúng không?"
Bạn trai đàn chị Trương là tiến sĩ ngành Tâm lý học ứng dụng bên Đại học Thanh, thường xuyên đưa cô ấy đến họp nhóm nghiên cứu, giáo sư Lâm hay gọi anh ta là "đồng chí gián điệp từ bên hàng xóm".
"Em đang đóng góp cho tình hữu nghị giữa hai trường mà lại." Chị Trương cười hì hì.
Xe dừng ở cổng Nam Đại học Hoa, mọi người người thì có tiết buổi chiều, người thì phải làm bài tập, giáo sư Lâm thấy không thể đi ăn chung nên liền cho cả nhóm giải tán.
Buổi chiều đàn chị Trương không có tiết nên đã rủ Tưởng Huỳnh cùng đi căn tin ăn, Tưởng Huỳnh tiếc nuối lắc đầu, nói mình phải đi mua bánh ngọt ở tiệm cuối phố trước rồi bắt tàu điện ngầm đến khu CBD Triều Dương.
Đàn chị Trương từng nghe qua tiệm đó, có chút ngạc nhiên: "Thế chẳng phải là đi đường vòng sao?"
"Bạn trai em thích ăn ạ."
Đàn chị Trương lập tức nở nụ cười hiền hậu.
Cặp đôi trẻ đang lúc mặn nồng mà, cô ấy là người từng trải, cô ấy hiểu, cô ấy hiểu hết.
Trên đường không tìm được xe đạp công cộng, xe buýt cũng không thuận đường, Tưởng Huỳnh đi bộ hơn 40 phút mới đến tiệm bánh. Mua bánh xong, cô lại mua thêm hơn chục đóa hồng leo màu hồng ở cửa hàng hoa bên cạnh, sau đó đi tắt qua một khu dân cư để đến ga tàu điện ngầm.
Đây là một khu chung cư cũ, sáu tòa nhà 5 tầng màu nâu xám chia làm hai hàng, mảng tường tróc sơn phủ đầy dây leo, những cục nóng điều hòa cũ kỹ như những con ký sinh trùng màu vàng trắng bám chặt vào lớp vỏ tường.
Cô lách qua những thùng rác đen cao ngang người đang bốc mùi thức ăn thừa từ đêm qua, rẽ một khúc cua, đi ngang qua một tiệm in ấn đã đóng cửa, bước qua cánh cổng sắt rỉ sét, rồi đi đến lối vào tàu điện ngầm cũng cũ nát không kém nằm dưới chân cầu vượt.
Trưa thứ Hai người đi tàu điện ngầm không đông, nửa tiếng sau là đến trạm. Vừa ra khỏi ga, cảm giác như bước vào một thế giới khác.
Bên phải ga tàu là một trung tâm thương mại cao cấp khổng lồ, tường ngoài treo biển quảng cáo lớn về bộ sưu tập mới nhất của Alexander McQueen, bên trái là cửa hàng Hermes xa hoa kín đáo. Từ bãi đỗ xe của trung tâm thương mại, năm sáu chiếc xe nối đuôi nhau đi ra, chiếc nào trông cũng đắt tiền.
Mười tám năm đầu đời của Tưởng Huỳnh sống tại một huyện nhỏ ở Thành Đô, nhà cửa ở đó đều thấp và cũ kỹ như nhau. Sau này chính quyền huyện quy hoạch lại, thống nhất phong cách trang trí của các cửa hàng ven đường, ngoài thấp và cũ ra còn thêm phần cứng nhắc, đơn điệu.
Sau khi thi đỗ đại học đến Bắc Kinh, Tưởng Huỳnh mới biết hóa ra một thành phố có thể vừa rách nát cũ kỹ lại vừa xa hoa hào nhoáng đến vậy. Sống ở đây ba năm, cô cũng dần quen với điều đó.
Cô quen đường đi dọc theo con phố sạch sẽ rộng rãi hơn chục mét, rẽ phải một cái là đến trước một tòa chung cư cao cấp tách biệt.
Tường ngoài tòa nhà chung cư có màu xám đậm, xung quanh trồng những rặng trúc cao vút, sắc xanh biếc xen lẫn tông xám trầm mặc, từ trong ra ngoài đều toát lên một chữ "giàu" vô hình. Hai cô gái trẻ ăn mặc tinh tế bước ra khỏi thang máy, dùng ánh mắt liếc nhìn cô từ đầu đến chân.
Tưởng Huỳnh bình thản đi đến cửa thang máy, lấy thẻ từ trong túi ra quẹt rồi nhấn tầng 19. Cánh cửa thang máy từ từ khép lại, che đi ánh nhìn có chút ngạc nhiên của hai cô gái kia.
Sở hữu thẻ phòng ở đây nghĩa là ít nhất cũng là khách thuê, mà ở đây, dù là khách thuê hay chủ nhà cũng chẳng ai đeo cái túi vải bố trông chỉ đáng giá 30 tệ cả.
Tưởng Huỳnh đến đây nhiều lần, đã quá quen với sự ngạc nhiên đó.
Các con số trên thang máy liên tục thay đổi, cuối cùng dần dần dừng lại.
Từ tầng 15 trở lên của tòa chung cư này là mỗi tầng một hộ, Tưởng Huỳnh bước ra khỏi thang máy là tới ngay cửa nhà. Cô ấn vân tay, đẩy cửa vào.
Trong nhà mang phong cách tối giản với tông màu xám trắng, ở cửa ra vào đặt ngay ngắn một đôi giày tennis nam, trên kệ bên cạnh là túi đựng vợt và băng cổ tay. Căn phòng nằm ngoài cùng của hành lang khép hờ, bên trong truyền đến tiếng nói chuyện loáng thoáng.
Trong phòng sách, Lục Chi Hề đang gọi video với cố vấn học tập.
Trưa thứ Hai hàng tuần là thời gian Lục Chi Hề nói chuyện với cố vấn, cuộc trò chuyện thường kéo dài một tiếng. Những cố vấn học tập tốt nghiệp từ các trường danh tiếng trên thế giới sẽ dựa trên mục tiêu nghề nghiệp của Lục Chi Hề mà lên kế hoạch học tập chính xác đến từng ngày. Không chỉ vậy, Lục Chi Hề còn có các cố vấn chuyên môn khác lo liệu cuộc sống và thể thao. Năng lực của anh cũng bộc lộ nhanh chóng sau khi nhập học: GPA cao chót vót, đoạt giải trong các cuộc thi kinh doanh nổi tiếng, năng lực vận động cực mạnh... Bất kỳ điều nào đưa ra cũng khiến người khác phải bái phục.
Nhìn lại Tưởng Huỳnh, năm nhất đại học của cô ngoài mù mờ thì vẫn là mông lung, chỉ riêng việc đối phó với các tiết học đã khiến cô hoa mắt chóng mặt, hoàn toàn không biết tương lai muốn làm gì, chứ đừng nói đến việc có kế hoạch gì.
Con người rất dễ nảy sinh tâm lý so sánh với những người tương đồng với mình, nhưng khi khoảng cách quá lớn, thì chỉ còn lại sự tán thưởng và ngưỡng mộ.
Tưởng Huỳnh rất ngưỡng mộ Lục Chi Hề, dù cho anh nhỏ tuổi hơn cô.
Trong phòng sách im lặng một giây, Lục Chi Hề bỗng nhiên nhìn về phía cửa.
Tưởng Huỳnh đang nhìn trộm ở cửa bất thình lình chạm phải ánh mắt anh.
Đối mắt hai giây, Lục Chi Hề khẽ mỉm cười với cô.
Đường nét lông mày và mắt của anh rất thanh tú, đồng tử màu hổ phách nhạt, dưới ánh mặt trời trông như một mặt hồ trong vắt lấp lánh sóng nước. Khi nhìn người khác với ý cười, hệt như có một chiếc móc nhỏ gãi vào lòng người ta vậy.
Tim Tưởng Huỳnh khẽ run lên, đỏ mặt một cách không còn chút “giá” nào. Nhưng Lục Chi Hề rất nhanh đã thu hồi ánh mắt, tiếp tục trò chuyện với người bên kia video.
Cô lặng lẽ rời khỏi cửa phòng sách, cất bánh ngọt vào tủ lạnh, cắm hoa tươi vào bình, rồi đi thẳng vào phòng tắm. Sàn khu vực vòi hoa sen vẫn còn đọng chút nước , trong không khí phảng phất mùi nước sau khi cạo râu sảng khoái.
Phải đến bốn giờ chiều bảo mẫu mới đến nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa, nên bộ quần áo Lục Chi Hề thay ra sau buổi tập tennis sáng nay vẫn còn nằm trong giỏ đồ bẩn.
Cô nhìn chiếc quần lót màu đen nằm ngay trên cùng, bất giác liên tưởng đến những hình ảnh ái ân trong ký ức. Gương mặt bỗng chốc nóng bừng lên, cô vội vàng thu hồi ánh mắt, nhanh chóng cởi bỏ quần áo rồi bước vào phòng tắm.
Khi Tưởng Huỳnh sấy khô tóc bước ra, Lục Chi Hề đã xong việc, đang đứng ở cửa giúp cô treo chiếc túi để ở huyền quan(*) lên.
(*) Huyền quan (玄关) là khoảng không gian nhỏ ngay sau cánh cửa ra vào, để mọi người cởi giày, treo áo khoác hoặc chỉnh đốn trang phục trước khi chính thức bước vào phòng khách
"Anh nhớ trước đây em không thích nước hoa, đây là sở thích mới à?"
Anh ngửi thấy mùi mận vương trên túi: "Anh có thể đưa em đi mua thêm, nghe nói con gái đều thích sưu tầm các thương hiệu khác nhau."
"Đừng có mua đấy nhé!" Tưởng Huỳnh vội vàng nói.
Cách tiêu tiền của Lục Chi Hề rất khoa trương. Trước đây thấy cô chỉ đeo túi vải, anhliền lẳng lặng mua cho cô hơn chục chiếc túi hiệu. Thấy cô lưu lại các bài viết về làm đẹp, anh lại mua sạch tất cả các loại son được review trong đó. Cô thường xuyên cùng giáo sư ra vào phòng tư vấn và bệnh viện tâm thần, ngày thường đều ăn mặc đơn giản, để mặt mộc, căn bản không có lúc nào dùng đến, những thứ anhmua đều đang nằm phủ bụi.
Sợ anh lại mua quá tay, Tưởng Huỳnh đành kể đơn giản chuyện xảy ra ở bệnh viện Đàm Thủy Sơn cho anh nghe.
Lục Chi Hề nghe cô nhắc đến một đàn anh nhiệt tình phản ứng nhanh nhạy kéo cô chạy thoát hiểm, liền bóp bóp tay cô: "Trước đây chưa nghe em nhắc đến người này."
"Anh ấy vừa mới tham gia vào nhóm nghiên cứu của giáo sư Lâm." Tưởng Huỳnh nói:"Đúng rồi, em mua cho anh loại bánh ngọt anh thích đấy, giờ anh có muốn ăn không?"
Tưởng Huỳnh nhất thời chưa kịp phản ứng, vẫn mở to mắt nhìn rõ mồn một hàng lông mi dài của anh. Tim đập liên hồi, cô chủ động vòng tay qua cổ anh.
Động tác của Lục Chi Hề bỗng khựng lại.
Tưởng Huỳnh cảm nhận được anh mãi không cử động, cũng cúi đầu nhìn xuống, vẻ mặt ngỡ ngàng..
“Tháng này kỳ sinh lý của em đến sớm hai ngày."
Anh bình tĩnh lấy khăn giấy lau sạch cho cô trước.
"Có đau bụng không? Vừa nãy chắc anh không dùng nhiều lực đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)