Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn Trai Cũ "Không Đáng Tin" Của Tôi Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Tôi thuê một căn hộ đơn nhỏ, tuy hơi bé nhưng môi trường xung quanh cũng khá tốt. Thịnh Thanh Vũ ngồi trên chiếc ghế sofa màu hồng, nhìn quanh cách bài trí trong phòng. Trong mắt tôi, anh và căn hộ này hoàn toàn chẳng hợp nhau chút nào. Tôi biết nhà anh giàu, nhưng không nghĩ rằng lại giàu đến vậy.

Tôi cẩn thận khử trùng vết thương ở khóe miệng anh, cúi xuống thổi nhẹ vào vết thương. Sau khi xử lý xong, tôi định đứng dậy thì Thịnh Thanh Vũ nắm lấy cổ tay tôi, chăm chú nhìn tôi.

“Thẩm Tư Tư, em không muốn hỏi anh điều gì sao?”

Dĩ nhiên là có, nhưng tôi cảm thấy mình không có tư cách để hỏi. Chính tôi là người đã đòi chia tay, giờ tôi còn chẳng biết chúng tôi có phải là người yêu nữa hay không, làm sao mà hỏi được.

Tôi cố tỏ vẻ thờ ơ, đối diện với ánh mắt của anh: “Thịnh Thanh Vũ, em đã đòi chia tay rồi, nên em sẽ không hỏi về chuyện của anh nữa.”

“Thẩm Tư Tư, cô gái lúc nãy chỉ là em gái của anh thôi.”

“Em biết.”

Con trai lúc nào chẳng có vài cô em gái thân thiết. Một người lạnh lùng như anh có thể động lòng với em thì cũng có thể với những cô gái khác.

“Cô ấy là con nuôi của bố mẹ anh, anh không thân với cô ấy.”

Thịnh Thanh Vũ kéo tay tôi đặt lên ngực anh, đôi mắt anh long lanh như sắp rơi lệ, giọng nói khàn đặc: “Tư Tư, em là người chủ động theo đuổi anh trước, tại sao bây giờ lại không tin anh, không cần anh nữa?”

Tôi cố gắng rút tay ra, nhưng anh càng siết chặt hơn.

“Thịnh Thanh Vũ, không phải em không tin anh hay không cần anh, chỉ là... em có quá nhiều yêu cầu thôi, được chưa?”

“Em muốn bạn trai của mình ngày nào cũng đi học cùng, ăn cơm cùng, xem phim cùng, đi dạo phố cùng em.”

“Và hơn nữa, đến giờ em mới biết anh là con trai của chủ tịch công ty, em biết quá ít về anh...”

Chưa kịp nói hết câu, Thịnh Thanh Vũ đã giữ chặt cổ tôi và hôn lên môi tôi, nụ hôn ngắn ngủi nhưng đầy dịu dàng.

Anh ôm chặt tôi vào lòng, cằm anh tì lên vai tôi, giọng anh trầm thấp, khiến tim tôi run rẩy: “Tư Tư, lần này anh trở về, anh sẽ từng chút một bù đắp cho em. Em có thể đừng chia tay với anh được không?”

Bầu không khí lúc này thật ấm áp và mờ ám, nhưng điện thoại của tôi lại không biết điều mà reo lên.

Là Điền Ý.

Tôi ra hiệu cho Thịnh Thanh Vũ đừng lên tiếng. Nếu Điền Ý biết Thịnh Thanh Vũ là bạn trai của tôi, thì sáng mai cả công ty sẽ biết mất thôi, làm sao tôi có thể tiếp tục ở lại làm việc đây?

“Alo, Điền Ý, có chuyện gì thế?”

“Thẩm Tư Tư, cậu dám bỏ rơi mình mà đi à, cậu không sợ mấy anh chàng đẹp trai ở quán bar ăn tươi nuốt sống mình sao?” Giọng giận dữ của Điền Ý vang lên từ đầu dây bên kia.

Lúc nãy tình hình quá gấp gáp, tôi chưa kịp báo cho Điền Ý.

Tôi vội vàng nhận lỗi: “Là lỗi của mình, lần sau sẽ mời cậu ăn cơm bù nhé.”

Điền Ý ngay lập tức đổi giọng: “Vậy mình muốn ăn món đắt nhất!”

“Được, tùy cậu chọn.”

Đang chuẩn bị cúp máy thì Điền Ý lại hỏi một câu: “Này, hôm nay có ngắm được anh chàng đẹp trai nào chưa? Mình đã nói rồi, mấy anh chàng ở quán bar vừa đẹp trai lại còn cơ bắp cuồn cuộn, sáu múi ấy mà...”

Tôi vội vàng định cúp máy thì Thịnh Thanh Vũ bỗng cất lời: “Cô ấy ngắm trúng tôi rồi.”

Không để ý đến tiếng ngạc nhiên của Điền Ý, tôi vội vàng cúp điện thoại.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo từ Thịnh Thanh Vũ, nuốt nước bọt lo lắng.

Vừa định lên tiếng giải thích thì miệng tôi đã bị anh chặn lại, không cho tôi nói thêm một lời nào.

“Đừng có ngắm người khác, anh cũng có sáu múi, còn có cả cơ ngực nữa. Em có thể sờ thử.”

Nói xong, anh tháo cà vạt, đôi bàn tay to khỏe nhanh chóng cởi bỏ cúc áo. Anh kéo tay tôi đặt lên bụng sáu múi rắn chắc của mình.

Tôi từ từ vuốt ve cơ ngực săn chắc và ấm áp của anh.

Tai, má và cổ của Thịnh Thanh Vũ đều đỏ lên rõ rệt, anh ngại ngùng nuốt nước bọt, yết hầu khẽ nhấp nhô, ánh mắt lảng tránh.

Tôi thề, từ nay sẽ không bao giờ đến quán bar ngắm trai đẹp nữa.

Trai đẹp ở quán bar làm sao so được với bạn trai của tôi? Huống chi anh còn là một tổng tài trẻ tuổi nhưng rất thuần khiết!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc