Tôi và Thịnh Thanh Vũ đã yêu xa suốt bốn năm, và anh ấy đã bỏ lỡ cả những năm tháng thanh xuân của tôi.
Hiện giờ, tôi đã thực tập tại công ty gần một tháng, chỉ còn hai tháng nữa là được lên chính thức, nhưng vẫn không thấy anh ấy có ý định về nước. Chẳng lẽ cứ yêu xa mãi như vậy sao?
Thịnh Thanh Vũ là hotboy nổi tiếng thời trung học, có vô số người theo đuổi, và tôi cũng là một trong số đó. Những cô gái khác dù tặng sữa, viết thư tình hay tỏ tình, đều bị anh từ chối một cách thẳng thừng, không hề nể nang chút nào, thật sự rất thảm. Tôi cũng từng bị từ chối như vậy. Nhưng khác với họ, tôi không biết xấu hổ!
Cuối cùng, sau nhiều lần kiên trì, băng giá trong lòng hotboy cũng tan chảy. Ngày nhận được thư báo trúng tuyển đại học, anh đã tỏ tình với tôi và hứa sẽ yêu tôi mãi mãi, chỉ yêu một mình tôi. Thế nhưng, tôi còn chưa kịp nắm tay anh thì anh đã sang nước ngoài du học, và cứ thế, chúng tôi đã trải qua bốn năm yêu xa.
Tôi không chịu đựng nổi nữa, làm bạn gái của anh, ai thích thì cứ làm đi.
Tôi rút điện thoại ra, mở khung chat: "Thịnh Thanh Vũ, chúng ta chia tay đi."
Vừa nhấn gửi, chưa đầy một giây sau, anh lập tức gọi lại.
Giọng anh vẫn như mọi khi, trầm ấm và dễ nghe, nhưng lần này có chút lạnh lùng: "Thẩm Tư Tư, có gan thì nói trực tiếp với anh."
Tôi đáp lại đầy tự tin: "Tôi không có gan. Thịnh Thanh Vũ, anh bị TÔI ...THẨM TƯ TƯ ... ĐÁ RỒI."
Nói xong, tôi cúp máy và chặn anh ngay lập tức.
Sáng hôm sau, tôi vẫn đi làm như bình thường, không có chút gì gọi là lo lắng.
Vừa ngồi xuống bàn làm việc, tôi đã chia sẻ niềm vui sau chia tay với Điền Ý, đồng nghiệp thực tập cùng tôi.
"Điền Ý, mình vừa chia tay với bạn trai bốn năm không gặp mặt của mình rồi." Tôi nói rất thản nhiên.
Điền Ý ghé sát, tò mò hỏi: "Bốn năm, cậu bỏ được à?"
Tôi dựa lưng vào ghế, duỗi người: "Dù anh ta đẹp trai, nhưng mình không làm kẻ theo đuổi mãi đâu."
Điền Ý giơ ngón cái lên trước mặt tôi: "Tối nay đi bar tìm trai đẹp nhé? Đi không?"
"Đi chứ, tất nhiên đi rồi. Cậu đúng là chị em tốt mà!" Tôi cười nham hiểm, vỗ nhẹ vai Điền Ý.
Đột nhiên, quản lý Tống Nghiên Thi cầm theo một tập tài liệu khẩn cấp bước vào, giọng vội vàng: "Thông báo khẩn, tổng giám đốc mới của công ty lẽ ra sẽ nhậm chức vào tuần sau, nhưng hôm nay đã quyết định lên chức sớm. Mọi người mau xuống sảnh đón tiếp!"
Nghe các nhân viên lâu năm kể, vị tổng giám đốc mới là con trai của chủ tịch, làm việc rất quyết đoán, lạnh lùng và không thích nói cười.
"Tới mức đó sao?" Tôi đẩy nhẹ Điền Ý bằng khuỷu tay.
"Không biết nữa, nhưng nghe nói anh ta rất đẹp trai." Điền Ý gần như chảy nước miếng.
Tôi khinh thường đáp: "Đẹp đến mức nào chứ?"
"Chắc chắn đẹp hơn gã bạn trai cũ không đáng tin của cậu rồi."
Nói xong, Điền Ý háo hức nhìn ra cửa chính.
Thịnh Thanh Vũ là người đẹp trai nhất mà tôi từng gặp, tôi cũng muốn xem tổng giám đốc mới này có đẹp hơn anh không.
Một chiếc xe sang trọng dừng lại trước cổng, vệ sĩ mở cửa xe, và một người đàn ông mặc vest bước nhanh vào sảnh. Mái tóc tạo kiểu tinh tế tôn lên khuôn mặt góc cạnh hoàn hảo, làn da trắng mịn, lông mày rậm, đôi mắt sáng, sống mũi cao, và đôi môi đỏ mọng. Anh toát lên sự quý phái và ưu nhã bẩm sinh.
Điền Ý phải đẩy nhẹ tôi, tôi mới bừng tỉnh.
Nhưng Thịnh Thanh Vũ đã cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của tôi và ngay lập tức đối diện với ánh mắt tôi.
Tôi sợ hãi cúi đầu ngay lập tức: "Chào mừng tổng giám đốc Thịnh."
Anh từ từ bước về phía tôi, bước đi rất đều đặn.
Tôi hoảng hốt, liệu anh có định mắng tôi trước mặt mọi người vì đã chia tay không?
Trong đầu tôi không ngừng lẩm bẩm: "Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi sai rồi..."
Thịnh Thanh Vũ đưa tay lên, tháo bảng tên của tôi, giọng nói lạnh lùng: "Thực tập sinh. Thẩm Tư Tư?"
Quản lý Tống Nghiên Thi bước tới, nhìn tôi từ trên xuống dưới: "Tổng giám đốc Thịnh, tôi sẽ sắp xếp để phòng nhân sự sa thải cô ấy trong hôm nay."
Sa thải thì sa thải thôi, dù sao thì bạn trai cũ cũng đã trở thành sếp của tôi, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào để ở lại.
"Thông báo cho phòng nhân sự, từ giờ trở đi, Thẩm Tư Tư sẽ là thư ký của tổng giám đốc."
Thịnh Thanh Vũ lạnh nhạt nói, rồi ném bảng tên thực tập sinh của tôi đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




