Anh ngồi ở chiếc bàn trong cùng nhưng lại quay mặt về phía cửa, khiến cô vừa bước vào đã nhìn thấy ngay.
Điện thoại đang để ngang, hình như anh đang xem gì đó. Đúng lúc cô đẩy cửa bước vào, anh ngẩng mắt khỏi màn hình nhìn về phía cô.
Mộ Nịnh bước nhanh tới.
"Xin lỗi xin lỗi, em đang trao đổi với bên mỹ thuật về yêu cầu chỉnh sửa nên bị chậm mất một chút."
"Không sao."
Cô ngồi xuống đối diện, vừa lấy điện thoại quét mã gọi món vừa hỏi:
"Anh gọi chưa?"
"Chưa."
"Được."
Nhưng cô lập tức bổ sung:
"Em phải nói trước nhé."
Anh nhìn cô.
"Hửm?"
"Lát nữa anh nhớ chuyển tiền cho em. Bữa này không tính em mời đâu. Rẻ quá."
Tỉnh Huyên mỉm cười.
"Được."
Có lẽ anh cũng từng ăn ở đây nên chọn rất nhanh rồi trả điện thoại lại.
Mộ Nịnh nhìn đơn hàng.
Anh gọi salad bò, một ly Americano đá và một phần bánh phô mai bưởi.
"Giờ còn uống cà phê, tối anh không mất ngủ à?"
"Mai phát bản build, chắc tối nay phải thức trắng."
Mộ Nịnh khẽ thở dài.
Đúng là đồng bệnh tương liên.
Dù mức lương của cô còn chưa đủ tư cách thương cảm đại lão producer có thu nhập năm chạm mức thuế cao nhất.
"Công ty em từ tuần sau cũng chuyển sang nghỉ một ngày một tuần, kéo dài đến trước bản cập nhật lớn."
Tỉnh Huyên cười.
"Hay là mình bắt tay cái nhỉ?"
"Coi như động viên nhau cố sống sót?"
Mộ Nịnh đưa tay ra.
Tỉnh Huyên khựng một thoáng rồi cũng giơ tay.
Nhưng anh chỉ khẽ nắm lấy nửa đầu bốn ngón tay của cô, lắc nhẹ một cái rồi buông ra.
Mộ Nịnh cầm ly thủy tinh lên, cúi đầu uống nước chanh.
Tai nóng.
Đầu ngón tay cũng nóng.
Cô phải cố hết sức mới giữ được vẻ bình thản.
Nếu cứ tiếp tục im lặng thì bầu không khí sẽ trở nên gượng gạo, nên cô chủ động hỏi:
"Vừa nãy anh chơi game à?"
"Không. XXX vừa tung PV dự án mới."
"Cái game đạo nhái Stardew Valley ấy hả?"
Tỉnh Huyên cười, gật đầu.
"Chất lượng thế nào?"
"Theo anh thì bình thường."
Video vẫn chưa tắt.
Anh xoay điện thoại trong tay một vòng rất gọn rồi đưa sang cho cô.
Động tác nhẹ nhàng đến mức khiến cô đoán thời đi học anh chắc chắn là cao thủ xoay bút.
Mộ Nịnh nhận lấy, kéo thanh tiến trình về đầu rồi bấm phát.
PV dài hơn một phút ba mươi giây, chủ yếu giới thiệu gameplay.
Mô hình nhân vật không có gì nổi bật.
Phong cách mỹ thuật cũng chẳng có điểm sáng.
Khi video còn khoảng mười giây cuối, cô bấm dừng.
Ngẩng đầu lên.
Đúng lúc chạm phải ánh mắt của Tỉnh Huyên.
Đường chân mày rõ nét khiến đôi mắt anh chìm trong mảng bóng tối nhỏ dưới ánh đèn.
Anh vốn không phải kiểu người có vẻ ngoài sắc bén.
Thế nhưng giờ phút này, vì quá chăm chú mà ánh mắt lại mang theo chút sắc sảo.
Giống như...
Đã nhìn cô từ nãy đến giờ.
Mộ Nịnh lập tức cuống lên, vội đưa điện thoại về phía trước.
"Ừm... em xem xong rồi."
Tỉnh Huyên thu ánh mắt lại, gật đầu nhận lấy điện thoại.
Sau đó bàn tay thon dài cầm cốc nước lên uống một ngụm rồi nhìn cô thêm lần nữa.
"Bình thường thầy Mộ đi làm... có yêu cầu phải trang điểm không?"
Luồng hơi nóng lập tức ập tới.
Đôi tai vốn đã đỏ của cô càng nóng bừng hơn.
"... Tổ kế hoạch bọn em hôm nay có buổi chia sẻ kinh nghiệm thiết kế luân phiên nên em sửa soạn một chút."
Hôm nay cô mặc váy.
Cô vốn nghĩ chiếc váy này ít nhất phải đợi lần sau đi dạo phố với Mạnh Mạnh mới lấy ra mặc.
Ngay cả bây giờ đi mua sắm cùng Mạnh Mạnh thì năm lần cũng chỉ có hai lần cô đủ kiên nhẫn trang điểm sơ sơ.
Cô cao khoảng mét sáu lăm.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


