[morning: Không ngờ lại ngon hơn em tưởng nhiều.]
[morning: Chỉ là hơi chua một chút.]
Tỉnh Huyên trích dẫn câu đầu tiên.
[X: Tôi nhớ rồi.]
Rồi lại trích dẫn câu thứ ba.
[X: Chua hơn chanh sao?]
Hơi nóng lặng lẽ bò lên hai má.
Những ngón tay đặt trên bàn phím của Mộ Nịnh nhất thời luống cuống, không biết phải trả lời thế nào.
Nhìn thì không giống...
Nhưng lỡ đâu Tỉnh Huyên là cao thủ tình trường thì sao?
Cách nói chuyện nghiêm túc nhưng lại thấp thoáng như có ý trêu chọc của anh...
Có phải là tuyệt kỹ mà một cao thủ luyện thành không?
Mộ Nịnh né tránh chủ đề ấy, chọn trả lời tin nhắn anh nói mình đang đi chia sẻ.
[morning: Chia sẻ gì vậy?]
[X: Buổi đào tạo nội bộ của studio Linh Kình tại Đông Thành.]
[morning: Vậy là mời thầy Tỉnh đến giảng bài sao?]
[X: Đúng vậy.]
[morning: Anh biết mình có trang Baidu Baike không?]
[X: Biết.]
[X: Em tìm tôi à?]
[morning: Người bình thường khi biết bạn WeChat vô tình kết bạn lại là một đại thần trong ngành thì ai chẳng tò mò đi tìm thử.]
Lời Thề Đêm Vĩnh Hằng có bộ sticker WeChat chính thức.
Mộ Nịnh chọn một sticker Valerius bản chibi đang làm nũng gửi qua.
[X: Xem xong thì có cảm nghĩ gì?]
[morning: Cảm nghĩ là... anh mới hai mươi tám tuổi.]
[X: Ý em là tôi trông già à?]
[morning: Ý em là hai mươi tám tuổi đã làm được nhà sản xuất thì quá giỏi.]
Một lát sau, X gửi một sticker.
Valerius gãi đầu cười.
Rõ ràng là anh lần theo sticker cô vừa gửi để tải luôn cả bộ.
[X: Cũng có một phần nhờ may mắn.]
[morning: Người ta vẫn nói may mắn cũng là một phần của thực lực.]
[morning: Thầy Tỉnh không cần khiêm tốn đâu.]
[X: Em cứ gọi thẳng tên tôi là được.]
[morning: ... Tỉnh Huyên?]
[X: Tôi đây.]
Có người đi ngang phía sau.
Mộ Nịnh lập tức đóng cửa sổ WeChat với tốc độ ánh sáng.
Cô với lấy cốc trà trái cây bên cạnh, hút mạnh mấy ngụm đến khi ống hút phát ra tiếng rỗng mà tim vẫn còn đập loạn.
Buổi chiều còn rất nhiều việc.
Nếu tiếp tục trò chuyện, e rằng khỏi cần làm việc nữa.
[morning: Em đi bận một lát nhé~]
[X: Đi đi.]
Mộ Nịnh vốn quen kiểu đang nhắn với bạn mà có việc thì cắt ngang luôn.
Bạn bè cô cũng giống cô, chẳng ai thấy có vấn đề.
Lần sau muốn nói chuyện thì chỉ cần nhắn tiếp, cuộc trò chuyện sẽ tự nhiên nối lại.
Nhưng sau khi đã chủ động báo với Tỉnh Huyên rằng mình đi làm việc...
Muốn bắt đầu chủ đề mới lại trở nên hơi khó.
Buổi tối Mộ Nịnh không đi ăn.
Cô làm liền một mạch đến tám giờ mới chấm công tan làm rồi đến quán cơm gà hầm lần trước.
Ăn nhiều quanh khu này rồi thì quán nào cũng na ná nhau.
Cơm gà hầm đương nhiên cũng chưa ngon đến mức vượt trội.
Cô ngồi đúng chỗ lần trước Tỉnh Huyên từng ngồi, quét mã gọi món rồi mở khung trò chuyện.
[morning: Em làm xong rồi~]
Hai phút sau mới có tin nhắn.
[X: Vậy là bận rất lâu.]
[X: Hơn sáu tiếng.]
Nghe như thể...
Cô đã hơn sáu tiếng không để ý đến anh vậy.
Mộ Nịnh rất muốn gửi toàn bộ lịch sử trò chuyện cho Mạnh Mạnh, người có nhiều kinh nghiệm yêu đương hơn, nhờ cô ấy đánh giá xem rốt cuộc Tỉnh Huyên có ý gì.
Cô cảm thấy...
Anh hơi quá biết cách rồi.
[morning: Em đang duyệt kịch bản do đội outsource gửi.]
[X: Em là leader tổ biên kịch?]
[morning: Không, chỉ là một nhân viên quèn vô danh vô phận thôi.]
[morning: Vì em hiểu thiết lập nhân vật của Valerius hơn nên mọi phần outsource liên quan đến cậu ấy đều do em phụ trách giao và nghiệm thu.]
[X: Hình như dự án của các em thời gian trước lên hot search khá nhiều?]
[morning: Đúng vậy.]
[morning: Làm mấy công ty đối thủ cười chết.]
[X: Không.]
[X: Tôi biết chắc chắn không phải lỗi của em.]
[morning: Sao anh lại nói vậy?]
[X: Một người đủ kiên nhẫn nói chuyện với NPC hơn ba mươi lần để mở khóa cốt truyện ẩn, nhìn thế nào cũng là người nghiêm túc và có trách nhiệm.]
Mộ Nịnh nhớ mang máng từng đọc đâu đó rằng...
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

