Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 6: Đây Mới Gọi Là Đồng Đội

Cài Đặt

Chương 6: Đây Mới Gọi Là Đồng Đội

Tần Man cảm thấy mình phải đích thân đi sắp xếp thì tốt hơn, tránh tối qua Khổng Nghĩa Ngôn không có chăn để ngủ thì không hay cho lắm.

Với thời tiết cuối xuân đầu hè như hiện nay, tuy sẽ không tới mức lạnh về đêm nhưng vẫn có chút se lạnh, nếu có chuyện gì thì việc bị cảm sốt là điều khó tránh khỏi.

Nhất là cơ thể này chưa được rèn luyện, hoàn toàn là cơ thể bướng bỉnh quý giá ngàn vàng thì xác suất mắc bệnh lại càng lớn.

Vừa nghĩ tới đây, cô liền bước tới, kết quả bị Lưu Văn Viễn đứng ở cửa kịp thời kéo vào.

“Cậu muốn làm gì vậy?”

Tần Man nói một câu: “Vào sắp xếp.”

Nhưng phía sau có 2 người lập tức giữ chặt lấy cô.

“Tên nhóc này đừng quậy nữa, mấy người chúng ta thay cậu sắp xếp xong rồi. Cậu còn muốn sắp xếp gì nữa. Hơn nữa nơi này đã được dọn sạch sẽ, cậu đi vào thì sẽ giẫm bẩn, ngoan ngoãn chờ ở đây đi.”

“Đúng vậy. Cậu không làm việc mà còn làm rồi, có phải muốn ăn đấm không.” Ngô Hành làm ra vẻ giơ nắm đấm doạ cô.

Tần Man nhìn thấy dáng vẻ hoang mang sốt ruột của 2 người họ và nắm lấy bàn tay đang siết chặt tay mình không buông, cô không kiềm được mà chau mày: “Mọi người sắp xếp thì có ……”

Vấn đề là còn chưa nói xong thì nghe tiếng hét của Ngô Hành: “Huấn luyện tới rồi!”

Lưu Văn Viễn bên cạnh nhìn thấy đúng là huấn luyện thì vội lên tiếng: “Mau lên đi, đứng nghiêm vào!”

Mấy người họ đứng thẳng tắp tại cửa, Ngô Hành thấy cô còn đứng đó không nhúc nhích thì lập tức kéo tay áo của cô và nhắc nhở: “Cậu đừng có làm loạn, qua ải này thì đối với cậu và chúng tôi đều tốt.”

Lời vứa dứt thì Khổng Nghĩa đi từ xa tới.

3 người đồng thanh hét lên: “Chào huấn luyện.”

“Đã sắp xếp xong chưa?” Khổng Nghĩa nói xong thì liếc nhìn Tần Man, trong mắt đầy ẩn ý.

Lưu Văn Viễn đứng thẳng lưng và ra sức trả lời: “Báo cáo huấn luyện, chúng tôi đã sắp xếp mọi thứ trong thời gian quy định.”

Khổng Nghĩa ừm một tiếng, thu hồi tầm mắt rồi đi vào.

Thấy anh ta nhìn xung quanh, cuối cùng tầm mắt lại rơi vào giường của Tần Man: “Đây là giường của ai xếp vậy?”

“Báo cáo huấn luyện, đây là tự Tần Man sắp xếp ạ.” Ngô Hành ở ngoài cửa vô tình thay Tần Man trả lời.

Dáng vẻ vội vàng trong lời nói, vừa nghe là có ý giấu đầu lòi đuôi.

Tần Man liếc nhìn Ngô Hành, ngay cả nói dối cũng không xong mà có gan giở trò bịp bợm, đúng là chán thật.

Khổng Nghĩa thì không nhìn ra điều này, vậy chẳng phải uổng công làm huấn luyện rồi.

Quả nhiên, Khổng Nghĩa đứng trong phòng lập tức hét lên: “Tần Man, là cậu tự sắp xếp phải không?”

“Báo cáo huấn luyện, chúng tôi có hướng dẫn ở bên.”

Tần Man không kịp lên tiếng thì bị Lưu Văn Viễn trách móc.

Lần này Tần Man không định nói gì nữa.

Dù sao thì có nói nữa cũng không cứu vãn kịp.

Không có gì ngạc nhiên khi trong giây tiếp theo, anh ta nhìn thấy Khổng Nghĩa lật chăn bông xuống đất rồi nói nhỏ với họ: “Có hướng dẫn đúng không? Được rồi, đưa bản hướng dẫn qua cho tôi xem lại đi.”

Ngô Hành và Lưu Văn Viễn thấy Khổng Nghĩa có trạng thái như vậy thì sắc mặt trắng bệch, biết ngay sắp lộ tẩy.

Mắt thấy không ai chốt đơn, Tần Man ví cái chăn của mình bị mất nên đành tiến lên: “Không cần, để tự tôi làm.”

Cô nhặt chăn lên, định sắp xếp lại để chứng minh.

Đồng đội ngốc như heo Ngô Hành thấy Tần Man không nói gì, ngay cả câu giải thích cũng không kiên trì tới cùng mà xử lý, khó tránh cảm thấy bản thân hơi không coi trọng nghĩa khí.

Tuy nói chuyện này là vì Tần Man, người này cũng quả thật rất đáng ghét, nhưng nói cho cùng thì ý tưởng vẫn là anh ta và Lưu Văn Viễn cùng nghĩ ra, không liên quan gì tới Tần Man.

Đẩy người khác ra như thế này mà không có lý do thì quả thật không phải cách.

Thế là họ lập tức lên tiếng giải thích: “Bẩm báo huấn luyện, chuyện này là ý tưởng của tôi, không liên quan gì tới Tần Man. Tần Man vốn tưởng là chính cậu ấy tự xếp.”

Lưu Văn Viễn đứng bên cạnh nghe Ngô Hành gánh hết trách nhiệm lên người thì cũng lập tức lên tiếng: “Không phải đâu huấn luyện, thay Tần Man sắp xếp là ý tưởng của tôi, cơ bản không phải là ý tưởng của Ngô Hành.”

2 người nhìn nhau ngơ ngác, rồi lại cúi đầu im lặng.

“Nói dối huấn luyện, hậu quả phải biết thiệt hơn, chắc không cần tôi phải nói thêm gì nữa chứ.”

Khổng Nghĩa lạnh lùng nhắc nhở một câu, 2 người kia cúi gằm mặt xuống, thở dài, tiếp theo tự động quay người chạy xuống lầu.

Ngay cả Trần Quần cũng rất có ý thức.

Duy chỉ có Tần Man vẫn còn đứng đó ngây ra như bị hồn bay phách lạc.

“Cậu còn đứng đây làm gì?” Thấy cô còn đứng tại chỗ không nhúc nhích, Khổng Nghĩa tức giận trách mắng.

Tần Man hoàn hồn, lúc này mới nhớ thân phận hiện tại của mình, tuy không bằng lòng nhưng tạm thời không còn cách nào khác, chỉ có thể chạy xuống lầu theo họ.

Lúc mới xuống lầu, cô đã nghe Lưu Văn Viễn khó chịu lẩm bẩm: “Không ngờ lại bị huấn luyện phát hiện, đúng là xui xẻo.”

“Còn không phải vì anh nảy ra ý tưởng xấu xa này hại chúng ta phải chịu phạt đó ư.” Ngô Hành thẳng thắn nói ra, không nghe thì tốt, vừa nghe thì đột nhiên cũng thấy tức.

“Tôi làm sao biết huấn luyện lại tàn nhẫn như thế. Nhưng quả thật là sơ xuất của tôi, xếp quá tốt, vừa nhìn thì bị huấn luyện nhìn ra ngay.” Lưu Văn Viễn nói một hồi thì tự dưng trở nên tự khen mình, Ngô Hành nghe xong cũng cạn lời, dứt khoát mặc kệ anh ta và chạy thẳng đến sân tập.

Lưu Văn Viễn phát hiện nên cũng chạy theo sau.

Chỉ còn lại 2 người là Tần Man và Trần Quần ở lại.

“Xin lỗi nha, đều tại chúng tôi mới hại cậu bị phạt chung.” Trần Quần thành thật nói lời xin lỗi với cô: “Thật ra lúc nãy tôi nên ngăn họ làm vậy, nhưng họ khăng khăng nói rằng đây là tinh thần đồng đội, vì vậy tôi nhất thời cũng ......”

Anh ta chỉ mới nói một nửa thì Tần Man đột nhiên khựng bước nhìn sang anh ta: “Bây giờ mới đúng.”

“Cái gì?” Trần Quần không quay lại mà ngơ ngác hỏi.

“Bây giờ mới là đồng đội.” Tần Man nhấn mạnh lần nữa.

Một người làm sai thì mọi người đều phải cùng chịu phạt, đây mới gọi là đồng đội.

Tuy chuyện này đối với từng cá nhân mà nói quả thật không công bằng.

Nhưng đứng ở vị trí đồng đội thì cần phải tăng cường ý thức làm đội nhóm. Điều này rất hữu ích cho sự tin tưởng và hợp tác mà họ cần trong các nhiệm vụ sau này.

Dù gì trong lúc làm nhiệm vụ, khả năng hành động của từng cá nhân cũng có hạn, mà cái giá phải trả sẽ vô cùng bi thảm.

Cho nên bây giờ tạm thời không công bằng thì cũng là vì tương lai sau này của họ.

Tần Man nói xong câu này thì chạy thẳng về phía trước, cũng không quan tâm Trần Quần rốt cuộc có hiểu lời mình nói hay không.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc