Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 14: Huấn Luyện Viên Vẫn Còn Chơi Bài Poker Sao?

Cài Đặt

Chương 14: Huấn Luyện Viên Vẫn Còn Chơi Bài Poker Sao?

Hơn nửa tháng sau, dựa theo lời nói của đám người kia, có lẽ não của Tần Man đã bị chấn thương khá nặng.

Cả người giống như được thay gân đổi cốt vậy, tuy rằng sức khỏe vẫn còn rất yếu đã trở thành gánh nặng cho cả lớp nhưng đã không còn bám chặt lấy Hứa Cảnh Từ mọi lúc mọi nơi nữa, thậm chí khi bị khi bị huấn luyện viên trách phạt sẽ khóc một trận thật to.

Mỗi ngày cô đều tự mình luyện tập thêm, mỗi ngày sẽ vào đúng giờ mà dậy sớm, đến người cũng đã gầy đi rất nhiều.

Mới đầu, mọi người chung quanh đều dùng một thái độ lạnh nhạt để xem trò hề này sẽ diễn được đến đâu, nhưng thời gian trôi qua, mọi người đã phát hiện ra dường như Tần Man đã thật sự thay đổi, thái độ của cô đã cải thiện lên không ít.

Chỉ là thái độ của Tần Man đối với mọi người lại không hề thay đổi, cô ấy đối xử với tất cả mọi người đều giống nhau, không quá nhiệt tình nhưng cũng không có thái độ coi thường mọi người, cô ấy chỉ nói những điều cần nói và làm những điều cần làm.

Vốn dĩ cho rằng ngày tháng có thể bình bình yên yên mà trôi qua không gặp bất kỳ trở ngại nào, cuối cùng thì vào ngày hôm đó vào giờ ngọ, Lưu Văn Viễn vội vội vàng vàng từ ngoài xông vào.

“Này này này, có chuyện lớn rồi, có chuyện vô cùng lớn xảy ra rồi!”

Ngô Hành vốn dĩ vừa mới chợp mắt một lát, không dễ dàng mới có thể ngủ được đã bị làm ồn như vậy, không nhịn được hùng hùng hổ hổ lên, “Tên khốn Lưu Văn Viễn kia, ông đây khó khăn lắm mới ngủ được! Đã bị anh gọi con mẹ nó hồn về!”

“Chuyện lớn, chuyện siêu cấp bùng nổ! Khổng Nghĩa có thể bị điều đi.”

“Thật không vậy? Anh chắc chắn không vậy?”

“Đúng vậy đúng vậy, huấn luyện viên thật sự phải rời đi sao? Mọi chuyện đang êm đẹp mà, sao lại bị điều đi?”

“Này……” Sau khi sự kích động qua đi, nét mặt Lưu Văn Viễn liền trở nên chần chờ, “Thành thật mà nói thì…… tôi cũng không chắc chắn lắm, tôi cũng là nghe được hai ba câu vụ vặt từ lớp bên cạnh.”

“Không chắc chắn thì cậu nói là cái gì chứ! Đúng là lãng phí thời gian nghỉ trưa.” Ngô Hành la lên rồi lại ngã đầu xuống gối tiếp tục ngủ.

Ngay cả Trần Quần cũng giữ yên lặng mà một lần nữa nằm xuống.

Lưu Văn Viễn thấy mọi người trong ký túc xá không để ý đến mình liền mất mặt mà im lặng ngồi xuống.

Mà chuyện này ngoại trừ nghe Lưu Văn Viễn nói qua một lần, mấy ngày nay bộ đội cũng truyền tai nhau tin tức này, chẳng qua là rất lâu cũng không ai xác định thật giả của tin đồn này, hơn nữa Khổng Nghĩa vẫn cho bọn họ lăn lộn khắp nơi như cũ, mỗi ngày qua đi, cái tin tức sốt dẻo ấy cũng đã bị mọi người vứt ra sau não.

Bởi vì mọi người đều cảm thấy mỗi một ngày qua đi, những hạng mục huấn luyện ngày càng nhiều, bọn họ có chút không thể đáp ứng nổi.

Mỗi ngày nhóm người Ngô Hành mỗi người đều giống như một cái xác không hồn trở về ký túc xá , bò lên giường còn không phát ra tiếng động nào.

Sự giằng co cứ như vậy duy trì đến một tuần sau, không biết có phải Khổng Nghĩa quá tốt bụng mà sau khi tập hợp vào buổi chiều ngày nọ, nói với nhóm người bọn họ: “Trong khoảng thời gian này, hạng mục luyện tập khá nhiều, không bằng hôm nay chúng ta luyện tập đơn giản một chút, nhẹ nhàng một chút.”

Đơn giản?

Khổng Nghĩa vừa mới nói dứt lời, không khí trong hàng ngũ rõ ràng đã không còn nghiêm túc như vừa nãy.

“Hạng mục luyện tập này là hạng mục bắt buộc mà mỗi tân binh phải thực hiện, không mệt, chỉ là có chút buồn chán.”

Nhóm người này vừa nghe thấy, buồn chán mà sợ cái gì chứ, sinh hoạt thường ngày của bộ đội cũng đã buồn chán lắm rồi, chỉ cần không mệt, buồn chán thì cứ cho buồn chán đi.

Trong lòng mọi người đều thả lỏng ra, chỉ có Tần Man, người vừa mới được sống lại với cuộc sống quân binh, không thể thả lỏng như vậy.

Bởi vì chỉ có cô mới hiểu rõ mỗi hạng mục luyện tập của tân binh, cũng chỉ có cô mới biết rõ đến với cuộc sống này chính là đến để chịu khổ, căn bản sẽ không có hạng mục nào gọi là nhẹ nhàng cả.

“Đứng nghiêm, ba tiếng đồng hồ.”

Liền biết sẽ như vậy mà.

Nghe được lời của Khổng Nghĩa nói, cảm xúc của Tần Man cũng hoàn toàn không có bất cứ dao động nào.

Bởi vì bất luận là trước khi chuyển kiếp hay sau khi chuyển kiếp, cô đều sỡ hữu riêng cho bản thân một vị huấn luyện viên như thế này.

Nhưng thời tiết buổi trưa nắng nóng thế này đúng thật là thích hợp để đứng nghiêm.

Vào mùa hạ, thời tiết buổi sáng khá mát mẻ, nắng có nóng nhưng cũng không phải là quá nóng; nhưng đến trưa, nhiệt độ không khí sẽ dần tăng cao, đúng lúc đạt yêu cầu để phơi nắng.

Những người bên đó nghe đến phải đứng nghiêm trong ba giờ đồng hồ, biểu cảm vui sướng trên mặt bọn họ lúc nãy lập tức suy sụp xuống.

Chỉ cần ba giờ đồng hồ kia thôi thì chân cũng bị phế luôn rồi!

Hạng mục luyện tập này có chỗ nào là nhẹ nhàng chứ!

Tuy nhiên đám người này cho dù có tức giận cũng không dám mở miệng nói gì, chỉ chỉ có thể mang theo tâm trạng không phục mà làm theo mệnh lệnh của Khổng Nghĩa xếp hàng đứng nghiêm.

Theo thời gian cứ chậm chạp qua đi.

Nhưng tia nắng ngày càng trở nên oi bức và gay gắt.

Đã là thời tiết mùa hạ thì chỉ cần là ánh nắng chiều tà cũng đủ làm người ta phơi đến cháy da.

Từng tầng mồ hôi rơi xuống từ trán các thành viên.

Từ mắt của Tần Man nhìn ra, cảnh vật trên sân huấn luyện như có sóng chiết xạ khiến cho mọi thứ xung quanh đều bị bẻ cong.

Cô cảm giác như bản thân đang bị nhốt trong một cái lò bị bịt kín, mồ hôi từ trán chảy xuống, đọng nơi mi mắt, có chút đau rát, theo thời gian, nước trong cơ thể dường như đã bị mặt trời làm cho bốc hơi hết, quần áo đã bị thấm ướt một mảng sau lưng bốc hơi đến khô rồi lại bị mồ hôi tuông ra mà lại trở nên ẩm ướt.

Còn có một giờ, cô muốn kiên trì đứng vững.

Trong lòng Tần Man đang mặc niệm cho chính mình, đột nhiên nghe được âm thanh Khổng Nghĩa đang nghiêm khắc rít gào cách đó không xa.

“Ai cho cậu động đậy vậy! Tôi đã từng nói qua là không được nhúc nhích dù chỉ một chút hay không! Có phải những lời tôi nói cậu nghe tai này rồi vứt ra tai kia không!”

“Lưu Văn Viễn cậu lại muốn làm gì! Lắc cái gì mà lắc, nghĩ tôi không nhìn thấy sao?!”

“Tạ Hầu, cậu nháy mắt gì mà nháy mắt, nơi này vốn không có nữ sinh, cậu nháy mắt cũng vô dụng thôi!”

Những lời này làm cho các tân binh đứng ở đó không nhịn được mà phụt cười, nhưng sợ bị Khổng Nghĩa mắng cho nên mọi người đều liều mạng mà nhịn cười, nhịn đến mức cả cơ thể run lên.

Những hành động kia đều được thu vào trong tầm mắt của Khổng Nghĩa nhưng lúc này anh ta không la mắng mọi người chỉ đứng ở đó nói: “Xem ra tâm trạng của mọi người không tồi ha, còn có thể bình thản mà cười.”

Lời này lập tức làm cho trong lòng mọi người vô cùng căng thẳng.

Chỉ cảm thấy Khổng Nghĩa kia có thể sẽ lại làm ra chuyện không tưởng nào đó.

Mà trên thực tế, anh ta đúng thật làm chuyện không tưởng.

Anh ta lấy một bộ bài poker từ trong túi ra.

Đây là muốn đợi đến khi kết thúc luyện tập sẽ cùng bọn họ chơi bài poker sao?

Trong lúc mọi người đang cảm thấy kỳ lạ, liền thấy Khổng Nghĩa cầm cọc bài poker đi đến chỗ tân binh thứ nhất trước mặt, sau đó lấy hai tấm bài nhét vào giữa tay và quần, “Kẹp lấy!”

Tân binh kia không hiểu nguyên do chỉ có thể làm theo lời anh ta nói trước đã.

Chờ đến khi Khổng Nghĩa phát xong cọc bài poker mới nói với đám tân binh chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Làm rớt bài một lần chạy năm km, hai lần mười km, và cứ thế nhân lên.”

Rớt một lần, năm km, lại còn…… Lại còn cứ thế nhân lên?!

Những lời này đã làm cho tất cả mọi người tập trung tinh thần cao độ, hai tay nắm chặt, sợ tấm bài poker kia rơi mất.

Nhưng qua một khoảng thời gian dìa, cánh tay đang căng cứng kia trở nên đau nhức đến tê dại, có người thật sự nhịn không nổi nữa muốn thả lỏng một chút, kết quả tự nhiên hiểu rõ không cần nói nhiều nữa.

“Năm km.” Ngay khi Khổng Nghĩa thấy tấm bài kia rơi xuống, anh ta cầm tấm bài giơ lên trước mặt, “Bản thân tự giác một chút đi, đừng để tôi phải thúc giục.”

Tân binh nhỏ đáng thương kia nhăn khuôn mặt nhỏ, ủ rủ cụp đuôi nhìn thoáng qua tấm bài đang nằm trên mặt đất, bất đắc dĩ xoay người đi đến đường chạy.

Có tấm bài thứ nhất thì đương nhiên sẽ có tấm thứ hai rồi tấm thứ ba…...

Người đứng trong hàng ngũ ngày càng ít đi, thiếu mất một đám.

Ngược lại, đám người trên đường chạy lại ngày một nhiều lên.

Khổng Nghĩa đưa mắt nhìn mấy người còn sót lại trong hàng ngũ, kết quả phát hiện Tần Man lại còn trong hàng.

Cô nhóc này lại chưa từng làm rớt tấm bài một lần nào?

Không thể nào!

Mỗi một người trong hàng ngũ đều có khả năng không làm rơi tấm bài kia nhưng Tần Man này lại chưa từng làm rơi qua lần nào…. Điều này có chút vấn đề.

Khổng Nghĩa nhăn nhăn mày, quyết định trong khoảng thời gian sau chỉ nhìn chằm chằm cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc