Văn Thanh chẳng buồn để tâm đến chuyện người trong nhà lời qua tiếng lại, dù sao thì những chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cô. Hôm nay cô đã mệt rã rời, vẫn là nên ngủ sớm một chút thì hơn! Ông Văn quả thật đang tính toán bỏ tiền ra để mua một công việc cho Văn Lương, đúng là tiền nhiều quá nên sinh rồ dại.
Sáng mai, Văn Thanh dự định sẽ đi một chuyến đến trạm thu mua phế liệu và bưu điện. Cô không có ý định thảo luận với người nhà họ Văn về chuyện tại sao cô lại tay trắng mà phải xuống nông thôn. Trong tủ quần áo của cô chỉ có vài bộ đồ cũ mà Văn Diệu từng mặc. Mấy bộ này vốn là quần áo cũ của cô Văn Hà Hoa, được truyền lại cho Văn Diệu khi cô ấy vừa có việc làm và có hai bộ đồng phục lao động. Ai cũng biết thứ gì đã qua tay rồi thì chẳng ai muốn tranh giành, vì vậy Văn Diệu mới dễ dàng đưa lại đống đồ cũ đó cho Văn Thanh.
Quần áo của Văn Thanh đã sờn rách đến mức chẳng khác nào giẻ lau, từng mảng vá chằng vá đụp. Cô cũng không tính sẽ mang chúng theo. Địa chỉ nơi cô sẽ đến ở nông thôn, hôm qua cô đã chép lại xong. Hôm nay cô định gửi trước một phần hành lý qua bưu điện. Những món cần dùng ngay thì cô sẽ để bên ngoài. Dù có không gian thần kỳ đi nữa, Văn Thanh cũng không thể đem tất cả mọi thứ bỏ vào trong đó rồi mang đi hết. Hơn nữa, cơ thể yếu ớt hiện tại của cô cũng không cho phép cô vác theo một đống hành lý xuống nông thôn.
Chiếc áo bông hiện tại của Văn Thanh vẫn là đồ dưỡng mẫu may cho cô từ hồi còn chưa tròn mười tuổi. Thời buổi này, người ta thường may quần áo rộng rãi để mặc lâu dài, khi ngắn quá thì thả lai cho dài ra. Thế nhưng dù có tính toán kiểu gì thì vài món quần áo đó cũng đã mặc đến năm năm, giờ thì không thể nào mặc nổi nữa rồi.
Tình hình của Văn Diệu cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, cô ấy suốt ngày mặc lại quần áo cũ của cô Văn Hà Hoa. Khi xuất giá, Văn Hà Hoa đã gom hết đống quần áo cũ của mình để lại cho Văn Diệu.
Sau khi tốt nghiệp cấp hai, Văn Diệu xin được một công việc tạm thời, nhận được hai bộ đồng phục lao động, rồi lại đem quần áo cũ trước đó đưa cho Văn Thanh. Sau khi có việc làm ổn định, Văn Diệu ăn uống ở nhà ăn tập thể, không lo đói nữa. Cô ấy ngày càng tròn trịa, ngoài đồng phục ra thì những bộ đồ khác đều không mặc vừa nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



