Người phụ trách cũng không biết phải nói gì. Nhìn cô bé này nhỏ nhắn thế kia, nhà ai lại nỡ để con xuống nông thôn sớm như vậy chứ? Sau khi hỏi rõ tên họ, người này tìm được tên Văn Thanh trong danh sách, thấy địa chỉ rồi mới thở phào nhẹ nhõm, nói với cô: “Cháu được phân đi phía Nam, nơi đó có núi có sông, khí hậu cũng không lạnh lắm. Nhưng lại không có kỳ nghỉ gì đâu, cả năm trồng hai vụ lúa liên tục đấy!”
Văn Thanh thoáng nhìn qua thì thấy quả nhiên là đi tỉnh phía Nam, cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô thật sự không muốn bị phân ra phía Bắc, vì từ kiếp trước tới giờ cô vốn là người phương Nam. Trời đông ở phía Bắc lạnh đến thấu xương, dù được nghỉ nửa năm cô cũng không tình nguyện đi, bởi vì cô biết rõ bản thân không thể nào thích nghi được.
Miền Nam không có lò sưởi, thời tiết thì ẩm ướt và lạnh buốt, qua mùa đông phải dựa vào sức người chống chọi. Trong khi đó miền Bắc có lò sưởi, khí hậu khô lạnh rõ rệt, tuyết rơi là tuyết thật sự, rơi xuống là phủ trắng mặt đất. Còn tuyết ở miền Nam thì thường lẫn mưa, rơi xuống biến thành băng, đọng lại thành lớp trơn trượt dưới chân.
Nhưng Văn Thanh từng một lần trải qua mùa đông khắc nghiệt nơi phương Bắc, lúc trở về gương mặt cô đỏ ửng như bị tổn thương do lạnh giá. Trời biết cô ở nhà bạn bè chịu đựng suốt mùa đông ấy, dùng đủ loại dưỡng da cũng không thể cứu vãn nổi. Đến mức chảy cả máu cam, máy tạo độ ẩm, mặt nạ dưỡng ẩm, hay tinh chất giữ ẩm gì đó đều vô tác dụng. Sau khi trở về, cô thử lại quy trình chăm sóc da như trước thì làn da mới dần hồi phục. Có lẽ thể trạng cô vốn chỉ thích nghi được với khí hậu lạnh ẩm của phương Nam!
Khi nhìn thấy địa chỉ được phân xuống nông thôn của mình, Văn Thanh liền lấy từ trong ngực ra quyển sổ hộ khẩu, lật đến trang có tên Văn Lương rồi nói: “Anh họ cũng phải đi xuống nông thôn, anh ấy muốn ở cạnh bạn gái của mình!”
Lúc đó, cán bộ phụ trách ghi danh cho thanh niên trí thức – vốn căm ghét những người vừa đăng ký vừa mải mê mơ mộng yêu đương – nghe vậy liền cầm lấy sổ hộ khẩu, bắt đầu điền thông tin, còn ngẩng đầu hỏi một câu: “Là đi cùng cô đến tỉnh Nam, hay ba ngày nữa đi Tây Bắc?”
Văn Thanh vốn không ngờ lại có chuyện hay như vậy, vội vàng đáp: “Anh ấy đi Tây Bắc, bạn gái anh ấy cũng đi Tây Bắc!”
Nhân viên ghi danh gật gù nói: “Lần này người đi Tây Bắc sẽ được phân về một nông trường lớn! Có khả năng được chia vào một đội sản xuất chính quy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
