Trần Việt ngồi phập xuống ghế sofa, cả người run lẩy bẩy, cô ta giết người rồi, mặc dù không phải chính tay cô ta giết, nhưng là do cô ta giật dây, dù sợ hãi nhưng trong lòng lại tuyệt không hối hận, tên Vương Trường Ninh trời đánh này, có lỗi với mình, có lỗi với con trai.
Lâm Sinh chỉ là cái tên cô tùy tiện đặt cho con trai, trong giấy khai sinh và hộ khẩu vẫn họ Vương, cô không cách nào thay đổi, bởi vì cô cũng chán ghét cái họ Trần này giống vậy, cho nên sau khi chống án ly hôn với Vương Trường Ninh xong, cô bắt đầu gọi con trai mình là Lâm Sinh.
“Nhóc con, ra tay thật tàn nhẫn.”
Hai người đàn ông cao lớn không nhịn được rụt cổ lại, trong lòng cũng tràn đầy bất đắc dĩ, sau khi trở về bọn họ đã nói toàn bộ sự thật với đại ca, hơn nữa không hề bỏ sót, mỗi câu mỗi chữ đều miêu tả sự khủng bố của Sở Vĩnh Du, nhưng đại ca Sáu Côn lại cứ không tin điều kỳ lạ đó.
“Với bản lĩnh của cậu, đi theo tôi lên thành phố, ông đây đảm bảo sau này cậu hưởng đầy vinh hoa phú quý, cậu có thể lên thành phố tùy tiện hỏi thăm tiếng tăm của Sáu Côn tôi.”
Vốn còn muốn hỏi Trần Việt, nhưng nhìn dáng vẻ hoang mang lo sợ của cô ta, Sở Vĩnh Du cũng bỏ ý nghĩ này đi.
“Ông là cái thá gì? Bảo tôi đi theo ông? Đi theo ông đến âm tào địa phủ báo danh sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

