“Cậu nói cái gì vậy, có thể nói tiếng người không hả!”
Đồng Thế Tân rất tức giận, chuyện lớn như thế, Sở Vĩnh Du lại có thái độ gì vậy, nói mấy câu ba phải để qua loa với ai thế.
Trong chốc lát, hai người đều im lặng, Đồng Ý Yên siết chặt tay mình, căm hận nói.
“Sao tôi có thể quên được! Nếu không nhờ có anh trở về, Hữu Hữu đã biến mất khỏi cuộc sống của tôi rồi, mối thù này, cả đời tôi cũng không thể quên được.”
Đồng Thế Tân cũng thở dài.
“Haiz, quên hay không thì có thể làm được gì, chưa nói đến việc dứt bỏ huyết thống tình thân, chúng ta có thể đắc tội với ông nội con sao? Không nói đến ông ấy, chỉ cần bác cả và chú hai của con thôi, đã là hai ngọn núi cao chúng ta mãi mãi không thể vượt qua được rồi”.
Câu trả lời như vậy, đương nhiên Sở Vĩnh Du rất hài lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

