Lúc này xem như việc Trương Tiểu Oản vì Uông gia vất vả đã hết. Trong khoảng thời gian ngắn trước mặt, ít nhất quá tết năm nay nàng sẽ không cần phải lo lắng có nên chạy trốn hay không, gánh nặng trong lòng cũng coi như tạm thời vơi đi một chút.
Trương Tiểu Oản nhìn thấy thì không kiên nhẫn cầm đòn gánh đánh cho mỗi đứa một cái rồi nói, “Đi ra ngoài bắt cá với bắt thỏ của các ngươi nhanh, đừng có ở nhà nữa khiến người ta thêm phiền……”
Hai anh em vừa nghe thấy thế thì lại vui, tìm sọt tìm cung tiễn,sau đó ngây ngô cười rồi một trước một sau chạy nhanh như chớp. Triệu Quốc Đào ở sau lưng bọn họ cứ “Ai da, ai da” mà dậm chân, lớn tiếng hô lên với hai người, “Chạy chậm một chút, đừng ngã, quần áo nhớ kéo kín nhé, chân đừng để dính ướt sẽ bị lạnh đó.”
Nhìn bộ dáng nàng ồn ào nhắc nhở, mặc kệ người đã đi xa vẫn nghiêm túc thì Tiểu Muội lắc đầu thở dài đi ra đóng cửa lớn lại. Sau đó nàng ta quay đầu lại than thở với Trương Tiểu Oản, “Muội còn tưởng cưới được một vị tẩu tẩu khôn khéo nhưng cướp về, hóa ra lại là kẻ ngốc giống đại ca.”
Triệu Quế Đào vừa nghe thấy thì quay đầu lại ôn tồn giải thích với tiểu cô nhà mình, “Nói nhiều hai câu cũng tốt mà, như thế bọn họ sẽ ghi tạc trong lòng……”
“Nhưng đó là trong trường hợp bọn họ nghe thấy chứ……” Tiểu Muội một tay đỡ nàng đi vào trong, miệng cười hì hì nói, “Ta xem tẩu suốt ngày nhọc lòng này nọ, còn không bằng cùng ta đi luyện chữ……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)