Vì Triệu Quế Đào cũng nguyện ý nên Trương Tiểu Oản chọn ngày đính thân cho nàng và Tiểu bảo vào 18 tháng 6, một ngày hoàng đạo hợp cưới gả.
Dù thời gian hơi gấp gáp nhưng Trương Tiểu Oản cũng không tính toán bạc đãi nhân cô nương nhà người ta. Biết nhà nàng không có gì nên nàng tặng chút vải để nàng tự may quần áo cho mình.
Bạc làm sính lễ nàng cũng không thiếu, vừa 50 lượng lại để Kim bà mối truyền lời để nàng ấy giữ tiền này lại cho mình dùng, có thể tùy tiện tiêu, muốn mua cái gì thì mua.
“Sao có thể để nàng tùy tiện tiêu được?” Kim bà mối vừa nhận tiền đã vội nói. Nha đầu Quế Đào này chính là nhặt được phúc khí, bà cũng không muốn đương gia phu nhân cảm thấy nha đầu này là kẻ có tham vọng, “Nàng ấy khẳng định không dám nhận tiền bạc này của ngài. Ta sẽ khuyên nàng ấy nhận sau đó mang về đây để nàng tiêu pha cho người trong nhà, như thế mới là tiền bạc về chỗ cũ.”
Trương Tiểu Oản cũng không nhiều lời mà cười gật gật đầu.
Vì việc hôn nhân định quá gấp gáp nên có nhiều việc lặt vặt phải làm. Ngày nào nàng cũng vội đến nửa đêm, đã có vài ngày không ngủ ngon. Lúc nàng nói những lời này thì quầng thâm mắt nổi rõ.
Trương Tiểu Đệ tinh tế mà nhìn nàng, sau đó vẫn lắc đầu chậm rãi nói, “Đại tỷ, vẫn nên từ từ hẵng làm. Tỷ đừng nhọc lòng đệ, đợi sang năm cũng thế. Hiện giờ chúng ta vừa tới, nếu đệ và đại ca đều thành thân thì sợ là có người nhàn thoại, đệ không thích nghe.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



