Đại Phượng triều năm thứ 18.
Tướng sĩ biên quan đánh thắng trận, thư sinh hướng về kinh thành say sưa nói về chuyện này không ngừng. Đợi đi qua thị trấn cách kinh thành này không xa thì tiếng nghị luận cũng dừng lại. Những thư sinh, học sinh đường xa mà tới lúc này cũng không còn trò chuyện vui vẻ nữa.
Trong đám người vào kinh đi thi và làm việc có một hán tử đánh xe bò lúc này “Xi xi” mà bảo con bò nhà hắn đi chậm lại.
Lúc này tấm mành tràn đầy tro bụi trên xe bò bị nhấc lên, một tiểu cô nương tầm 12, 13 tuổi ló đầu ra gọi hắn, “Đại ca, đại ca, còn xa lắm không?”
Người này đúng là Trương Tiểu Bảo từ phía nam của Đại Phượng triều tới đây. Hắn trừng đôi mắt to như mắt trâu của mình mà nhìn em gái sau đó dùng tiếng quê nhà mắng nàng, “Muội là cô nương gia, đừng có mà tùy tiện thò mặt ra.”
Nói xong hắn ấn đầu nàng về, sau đó xốc mành lên gọi Lưu Tam Nương, “Mẫu thân canh chừng nàng chút, tiểu cô nương mà không ra bộ dáng gì hết, quay đầu gặp đại tỷ thì chuẩn bị tinh thần mà bị ăn đánh.”
Trương Tiểu Muội nghe thấy lời này thì héo héo mà ngồi xuống dựa vào chẳng chân mẹ mình.
Lúc này Lưu Tam Nương bất chấp mấy anh em họ cãi nhau, bà chỉ lo lắng nhìn mấy bao tải đồ phía sau rồi nhỏ giọng nói với Trương A Phúc, “Cũng không biết đống thịt khô kia khuê nữ có thích hay không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)