Lúc này trong đám dân đói ở bên ngoài đã có người cầm đầu khởi nghĩa nhưng dưới chân thiên tử có thể có người chết đói chứ không thể có kẻ tạo phản. Không đến mấy ngày thì quan binh đã tới, máu chảy thành sông, đa số người chết là những nam nhân đã đói đến chỉ còn nửa mạng.
Hồ Cửu Đao hôm nay mang theo Uông Hoài Thiện ra ngoài dạo một vòng, sau khi trở về thì nói với Mạnh tiên sinh tình huống này. Hắn nói phụ nữ và trẻ em không ai động thủ nhưng nam nhân tham gia tạo phản thì bất kể già hay trẻ đều bị giết không cần hỏi.
Mạnh tiên sinh lập tức thở dài, “Đây là thủ pháp của Trung Vương thế tử, người này từ trước đến nay đều biết việc gì nên làm việc gì không nên nhưng tâm tư luôn nhất quán……”
Nói đến đây ông cũng không nói nữa. Uông Hoài Thiện nẩng đầu nhìn tiên sinh của mình khiến Mạnh tiên sinh duỗi tay sờ đầu hắn, từ ái nói, “Sau này con lớn thì sẽ hiểu.”
“Bây giừo tiên sinh sẽ không nói sao?”
“Khi nào con có thể viết bài luận về cách trị quốc thì tiên sinh sẽ giải thích cho con.”
“Ai, cũng được.” Đây không phải lần đầu tiên nghe thấy đáp án này nên Uông Hoài Thiện thở dài thật sâu sau đó tự mình đánh trống lảng nói, “Ai bảo con còn nhỏ chứ?”
Mẹ hắn luôn giảng giải tính tế cho hắn hiểu mọi chuyện, nhưng tiên sinh chỉ nói có một số việc đợi hắn lớn lên, hiểu biết nhiều hơn mới có thể nói với hắn.
Hồ nương tử nghe xong thì cười ra tiếng, lấy khăn xoa mồ hôi bên mai cho hắn rồi nói, “Tiên sinh đều có đạo lý của mình, cháu phải nghe lời biết không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


