Sau khi ngồi ổn trên xe ngựa, Trương Tiểu Oản ngắm ngắm Uông Vĩnh Chiêu, thấy sắc mặt hắn bình tĩnh thì trong lòng nghĩ ngợi một lát xem chút nữa phải nói gì mới tốt.
Cha chồng muốn nạp di nương mới thì người làm con dâu như nàng chẳng quản được cái gì, cùng lắm là để hạ nhân hủy dây thừng đừng để bà bà thật sự thắt cổ chết là được.
Trong lòng nàng nghĩ thế thì cũng bình tĩnh lại, lưng thẳng hơn. Lúc này Uông Vĩnh Chiêu ở bên cạnh đã mở miệng nhàn nhạt nói, “Ngươi đến đó khuyên mẫu thân nghỉ ngơi cho tốt, lại tìm đại phu tới xem cho bà ấy là được.”
Trương Tiểu Oản yên lặng gật đầu.
Đợi cho đến khi tới Uông phủ, Uông Vĩnh Chiêu đi tiền viện, Giang Tiểu Sơn được Uông Vĩnh Chiêu dặn dò mang theo nha hoàn bà tử nhắm mắt theo đuôi mà đi theo Trương Tiểu Oản phía sau.
Uông Dư thị thấy nàng thì trên mặt vẫn còn chút hoảng hốt chưa tiêu. Sau khi hành lễ với Trương Tiểu Oản nàng ta mới nói, “Mẫu thân đang ngồi ở trong phòng, để ta dẫn tẩu tử đi qua.”
Trương Tiểu Oản nhẹ gật đầu với nàng ta, đợi tới chỗ Uông Hàn thị, còn chưa vào cửa nàng đã nghe thấy bên trong vang lên những tiếng bùm bùm, giống như chai lọ bị đập nát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

