Ngày thứ hai, Uông Vĩnh Chiêu và Uông Hoài Thiện đều thượng triều, nhưng đợi đến sau giờ ngọ thì Uông Hoài Thiện về trước.
Trương Tiểu Oản chưa nói hai lời đã giao Hoài Mộ cho bà vú ôm hắn đến ngoại viện. Ở chính viện nàng lôi Uông Hoài Thiện đến trong phòng, đóng cửa lại rồi mới cởi áo ngoài nhìn thấy nội y thấm máu của hắn. Nàng khóc lóc hỏi hắn, “Có phải con muốn bức tử ta nên mới muốn đối đầu với mọi thứ phải không?”
Uông Hoài Thiện muốn cười nham nhở, nhưng vẫn không để nghĩ một đằng nói một nẻo với mẹ mình. Hắn chỉ quỳ trên mặt đất thương tâm mà khóc, giống như tim hắn đã nát hết. Trương Tiểu Oản không nhịn được mà tiến lên ôm lấy hắn, khóc lóc hỏi hắn, “Con có hiểu không? Đây không phải thiên hạ của con, đây cũng không phải chiến trường của mình con.”
Trên đời này ngàn ngàn vạn vạn đạo lý, nàng dạy hắn nhiều năm như vậy nhưng đến cuối cùng cũng chỉ có thể nói với hắn rằng đây là gông cùm xiềng xích của thế gian này, không gì có thể thoát khỏi sự khống chế của nó. Hắn cũng thế, hoàng đế cũng thế, có ai thật sự thoát được quy định của thế gian này?
Nếu hắn ngu xuẩn thì Trương Tiểu Oản cũng mặc kệ hắn tiêu dao tự tại chút, nhưng con nàng chỉ tâm tâm niệm niệm muốn nàng được thoát khổ nhưng khổ ải này có ai thoát được chứ? Nàng không muốn hắn mang theo nàng chạy trốn, sau đó đến cuối cùng bọn họ sẽ phải chết oan uổng, hai bàn tay trắng.
Quả thật nàng quá mức yếu đuối nhưng chỉ hy vọng nàng có thể giữ được mạng cho hắn, để hắn nhìn thấy cuộc đời rộng lớn hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
