Kinh thành thay đổi bất ngờ, Uông Vĩnh Chiêu đem việc bên tay giao cho phó tướng thân tín sau đó chạy gấp về sơn thôn nhỏ nơi Trương Tiểu Oản ở.
Trương Tiểu Oản sốt nhẹ không ngừng, uống không được thuốc vì thế hắn dùng biện pháp cũ tự mình ngậm thuốc đút cho nàng. Hắn mạnh mẽ tự mình đút thuốc cho nàng, cứ thế ba lần, đến đêm thứ hai sau khi hắn trở về Trương Tiểu Oản tỉnh lại.
Uông Vĩnh Chiêu trông đến khi nàng tỉnh lại thì vừa tức vừa vội, muốn duỗi tay đánh nàng nhưng chỉ giưo lên sau đó lại oán hận mà thu hồi.
“Ngài đã trở lại?” Trương Tiểu Oản nhìn thấy hắn thì vươn tay cầm khăn lau mồ hôi bên má cho hắn.
Nghe thấy hơi thở của Uông Vĩnh Chiêu đã bình thường, Trương Tiểu Oản mới ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt gầy nhọn như kiếm sắc của hắn thì nhịn không được nở nụ cười khổ, nhỏ giọng hỏi hắn, “Ngài có thể ở nhà mấy ngày?”
“Hai ngày sau phải đi.” Uông Vĩnh Chiêu đút tay nàng vào chăn, lại kéo chăn qua bả vai cho nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)