Uông Đỗ thị dứt lời xong thì lau nước mắt. Trương Tiểu Oản nửa cúi đầu ngồi kia, trên mặt không có biểu tình gì, trong lòng cũng không có sóng gió.
Ngày đó Uông Vĩnh Chiêu rời đi, nửa tháng sau cũng không trở về, đến Giang Tiểu Sơn mấy hôm sau cũng về Uông phủ.
Lại qua một thời gian, thời tiết tháng bảy nóng bức hơn, Uông Vĩnh Chiêu cũng đã một tháng không tới. Lúc này xiêm y trên người Trương Tiểu Oản thay đổi càng nhẹ nhàng hơn, tâm tình cũng thế.
Bên Tĩnh Vương Phi cũng cho người đưa tin tức tới, nói Tĩnh Vương đã thu phục được phần đất bị mất, chuẩn bị tiến công triều Hạ. Thế là tâm tình nhẹ nhàng không đến mấy ngày của Trương Tiểu Oản lại trầm trọng hơn.
Có khi nửa đêm đột nhiên tỉnh lại nàng cho rằng Tiểu Lão Hổ đang ở bên tai nàng gọi mẹ thế là nàng thậm chí không kịp đi giày mà đã lao ra ngoài tìm một hồi. Sau khi tìm không thấy người nàng mới buồn bã mất mát mà trở về, sau đó cũng không ngủ tiếp được nữa.
Đợi đến tháng chín, lúc thời tiết nóng bức nhất, lúc Trương Tiểu Oản sắp quên mất Uông Vĩnh Chiêu thì người này lại tới.
Một ngày này hắn đạp cửa mà đến, Trương Tiểu Oản nhìn vài lần mới thấy rõ người tới, nàng tức khắc kinh hỉ đứng lên, nhưng sau đó đôi mắt lại ảm đạm xuống. Người này không phải Tiểu Lão Hổ của nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


