Binh Tiểu Cửu thề son sắt, cũng bàn với đám anh em của mình về kế hoạch mai phục, ai ngờ cuối cùng lại công cốc vì đêm đó Uông Vĩnh Chiêu căn bản không trở về.
Vì thế nửa đêm Uông Hoài Thiện còn thức dậy đi tới cửa phòng Uông Vĩnh Chiêu xem xét, sợ hắn đánh chủ ý lên mẹ mình. Uông Vĩnh Chiêu biết hắn tới nên nửa dựa trên đầu giường nhìn lướt qua cửa sau đó cầm đai lưng quất một cái rồi kéo thanh giữ cửa. Hắn nhanh chóng cầm chén trà trên bàn nhỏ ở đầu giường ném về phía Uông Hoài Thiện.
Uông Hoài Thiện khó khăn lắm mới tránh thoát, đồng thời thuận thế lộn mèo đón được chén trà kia không cho nó rơi xuống vỡ. Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi. Đợi tới khi bò lên hắn nhỏ giọng nói với người bên trong cánh cửa, “Xem như ngươi lợi hại.”
Như thế hắn mới chịu ôm chén trà vào trong ngực, ngáp một cái rồi đi về ngủ. Uông Vĩnh Chiêu thì hừ lạnh một tiếng, dùng đai lưng đóng cửa lại xoay người ngủ tiếp.
*******
Lúc này Trương Tiểu Oản không biết, chờ nàng bưng một chậu canh thịt cuối cùng lên thì phát hiện trên bàn ở nhà chính chỉ có mình Uông Vĩnh Chiêu mặt lạnh. Nàng quét mắt nhìn người nhà nhưng không ai dám đón nhận ánh mắt nàng.
Nàng than nhỏ một hơi trong lòng rồi gọi Tiểu muội, “Cầm chén lại đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


