Trương Tiểu Đệ vừa đi thì mấy ngày liền Trương Tiểu Oản đều ăn uống không được. Trương Tiểu Bảo tri kỷ tới thăm nàng nhưng vừa thấy hắn Trương Tiểu Oản đã phát hỏa, cầm gậy gộc đánh hắn.
Trương Tiểu Bảo né tránh nhưng cũng bị đánh vài gậy tàn nhẫn, đau cực kỳ. Triệu Quế Đào cũng cõng con trai tới, nhưng chỉ dám ở một bên “Ai da” “Ai da” mà đau thay chồng mình chứ không dám mở miệng xin tha câu nào.
Thằng nhóc Trương An Bình của nhà bọn họ mới được 1 tuổi, nhìn thấy cảnh này thì tưởng đại cô đang chơi đuổi bắt với cha hắn vì thế vỗ bàn tay nhỏ cười khanh khách cổ vũ cho cô và cha mình.
Trương Tiểu Oản đánh vài cái thì đánh không nổi nữa, Triệu Quế Đào lập tức đi qua nhét nhóc béo vào tay nàng rồi kéo Trương Tiểu Bảo chạy đến bếp nói, “Đại tỷ, để bọn muội nấu cơm cho ngài nhé.”
Nói xong nàng đã chạy, đổi thành Trương Tiểu Oản ôm Trương An Bình. Nhìn đôi mắt đứa nhỏ đang nhìn chằm chằm mình, trong lòng nàng dần bình tĩnh lại.
Sao nàng có thể không sợ chứ? Đệ đệ cũng là đứa nhỏ nàng nuôi lớn, nếu hắn xảy ra chuyện gì thì nàng phải làm sao mới tốt đây? Nhưng sợ thì thế nào, người đã đi rồi, nàng cũng chỉ có thể mặc cho số phận.
Nói xong nàng ta lại khóc, “Muội đến nấu cơm cho đại tỷ thôi cũng không được à?”
Trương A Phúc ở một bên thấy con gái khóc thfi trong lòng cũng khó chịu. Ông ta không thể nói gì, chỉ chắp tay, còng lưng đi ra ngoài. Lưu Tam Nương thì ngồi ở kia yên lặng mà rớt nước mắt, nếu có thể bà cũng muốn đến nấu cơm cho con gái cả. Nhưng mà đến đó thì chỉ thêm phiền toái nên bọn họ làm sao dám đi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


