5 ngày sau Uông Hoài Thiện thu thập tay nải đến vương phủ ở. Ngày đó Trương Tiểu Oản đưa hắn đến cửa thôn, mỉm cười nhìn hắn rời đi. Đợi hắn đi rồi, nàng mới ngẩng đầu nhìn không trung một lúc lâu rồi cúi đầu chậm rãi đi về.
Ngày đó, Tĩnh thế tử hỏi Uông Hoài Thiện, “Mẫu thân ngươi là người như thế nào?”
Nói xong hắn quay đầu lại nhìn về phía cửa phủ, giống như hắn thấy mẹ hắn đang đứng chờ hắn trên đường về nhà, nàng đứng đó ngóng trông hắn trở về. Lúc hắn quay đầu thì trịnh trọng nói với thế tử, “Ngài yên tâm, ngài cứ chờ mà xem.”
Tĩnh thế tử cười ha ha rồi vỗ nhẹ vai Uông Hoài Thiện và gật đầu nói, “Ta đương nhiên tin, ngươi là một đứa nhỏ có bản lĩnh.”
Uông Hoài Thiện đi rồi, ngày ngày Hồ nương tử đều tới nhưng Trương Tiểu Oản chỉ cười nói không có việc gì. Có điều ngày ngày Hồ nương tử vẫn đến chơi với Trương Tiểu Oản hai canh giờ.
Hôm nay hai người đều vội việc may vá trên tay, Hồ nương tử vẫn nhịn không được hỏi nàng, “Một khi đã như vậy sao tỷ không trở về? Nếu tỷ ở Uông gia thì tốt xấu gì cũng có thể thấy Hoài Thiện vài lần.”
Trương Tiểu Oản suy nghĩ nửa ngày mới bình tĩnh nói, “Ta không về được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)