Uông Vĩnh Chiêu nhìn nàng, trong ánh mắt có tức giận dâng lên. Nhưng cảm xúc đó biến mất cũng nhanh, hắn nhìn Trương Tiểu Oản nói với người bên cạnh, “Thêm cơm.”
Nhưng thực tế là có vài thời điểm nếu nàng không cứng rắn thì chỉ có thể mềm yếu để kẻ khác khinh thường.
Nếu nàng không kiên định thì không ai chống lưng cho nàng, không ai bảo vệ mẹ con họ an toàn. Nếu thế bọn họ đã sớm không còn, làm gì còn đợi được tới lúc người ta nói lấy nhu thắng cương.
Trương Tiểu Oản tự giễu mà nhếch khóe miệng cười, ăn xong bát cơm thứ hai. Uông Vĩnh Chiêu cũng không nhanh không chậm mà ăn xong cơm và bắt bẻ, “Ăn cơm không nói chuyện, ngươi chính là phạm vào điều này.”
“Công tử hỏi chuyện thì ta cũng không dám không đáp.” Trương Tiểu Oản nhìn hắn, bình tĩnhnói.
Uông Vĩnh Chiêu lộ ý cười trong mắt nói, “Ngươi có biết cái gì gọi là dịu ngoan hay không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
