Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn Gái Hải Ly Hôm Nay Lại Tăng Ca Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

"Tối qua cậu ở lại văn phòng sửa kế hoạch, không về nhà à?"

Từ Hướng Nhĩ đau đầu như búa bổ, chắc là do sofa quá hẹp khiến cổ cô hơi đau, "Ừ, sáng nay anh ta cần."

Sáng nay?

Cô nhìn ra ngoài trời nắng chói chang, vội vàng đứng dậy khỏi sofa, không hề chú ý đến những mẩu gỗ nhỏ rơi xuống từ người mình, "Mấy giờ rồi?"

"Chín giờ."

Từ Hướng Nhĩ lập tức lao ra khỏi phòng.

Văn phòng luôn có sẵn đồ dùng vệ sinh cá nhân, sau khi rửa mặt qua loa trong nhà vệ sinh, Từ Hướng Nhĩ quay lại bàn làm việc, nuốt một viên thuốc giảm đau, đặt cái bánh ngọt tối qua xuống gầm bàn, định để dành ăn trưa, cô không muốn lãng phí.

Sao lại ngủ quên đến mức một miếng cũng không ăn nhỉ, cô không thể nào đồng cảm với bản thân mình tối qua được.

Lúc đặt bánh ngọt xuống, Từ Hướng Nhĩ tiện tay nhặt chiếc gối ôm rơi dưới đất lên, bên dưới gối ôm còn có điện thoại, cô cau mày ngồi xuống ghế, vừa in bản kế hoạch đã sửa xong vừa xoa bóp cổ.

Cô có phải hơi mất trí rồi không, cảm giác chỗ nào cũng sai sai.

Sau khi in ấn và đóng gáy xong, Từ Hướng Nhĩ đến chỗ trưởng nhóm lập kế hoạch là Khưu Trường Thuận báo cáo trước, hôm qua anh ta đi công tác, hôm nay mới đi làm.

Sau khi anh ta xem qua, cô mới cầm bản kế hoạch đi tìm Trần Dực.

Cô đứng trước cửa văn phòng, lo lắng hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, mới quyết định gõ cửa.

Giọng nói lạnh lùng vang lên từ bên trong, không nghe rõ cảm xúc, "Vào."

"Trần tổng, phương án đã làm xong, anh xem qua ạ."

Từ Hướng Nhĩ đi đến bàn làm việc đưa bản kế hoạch cho anh ta, ánh mắt bắt đầu đảo quanh.

Ánh mắt cô dõi theo đàn cá bơi lội, mãi đến khi Trần Dực gõ bút lên mặt bàn, cô mới hoàn hồn. Chạm phải ánh mắt anh, cô vội cúi đầu.

Gặp sếp ở công ty chẳng khác gì bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng hồi đi học.

"Tại sao nhất định phải mời nhóm nhạc nam để quảng bá offline?" Trần Dực đẩy gọng kính bằng ngón trỏ, cử chỉ tao nhã, giọng nói lại lạnh lùng.

Hướng Nhĩ nhẹ nhàng giải thích: "Vì hoạt động công ích vốn dĩ khó làm, nếu không nổi bật thì không thu hút được người khác. Mời một nhóm nhạc nam được giới trẻ yêu thích sẽ tạo được sức nóng nhất định."

"Quá hời hợt." Trần Dực lật thêm vài trang tài liệu, "Những nhãn hàng khác đều có thương hiệu nhất định, tự nhiên sẽ được chú ý."

Hướng Nhĩ cố tỏ ra bình tĩnh phân tích, thẳng thắn bày tỏ quan điểm: "Tôi nghĩ những nhãn hàng tham gia dự án công ích này cũng là để xây dựng hình ảnh xã hội. Xét về một khía cạnh nào đó, họ không thiếu sự chú ý, chỉ là muốn ghi điểm ấn tượng. Quan trọng hơn cả vẫn là bản thân hoạt động này, giúp nhiều bạn trẻ hiểu biết về động vật hoang dã mới là mấu chốt."

Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng cá thổi bong bóng.

Trần Dực gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, suy nghĩ một lúc rồi ngẩng lên hỏi: "Ngân sách mời được không?"

"Dạ chắc là được."

Nhóm nhạc nam trong bản kế hoạch không phải nhóm nổi tiếng hàng đầu, mà là một nhóm nhỏ ít tên tuổi, nhưng chuyên môn tốt, được đánh giá cao trong ngành.

"Phải chắc chắn." Trần Dực gập bản kế hoạch lại, đưa cho cô, "Vậy được rồi, không cần sửa nữa, nhớ theo sát tiến độ."

"Dạ vâng." Hướng Nhĩ thở phào nhẹ nhõm. Dù dự án này kết thúc, cô vẫn còn nhiều việc khác phải làm, nhưng ít ra đây là một khởi đầu thuận lợi cho tuổi hai mươi lăm.

Đến lượt cô gặp may mắn rồi chứ.

Khi Hướng Nhĩ đến cửa, Trần Dực đột nhiên gọi giật lại.

"Chờ đã."

"Trần tổng còn gì dặn dò ạ?"

"Hoạt động 8/3 của tổ hai phải đến hiện trường, nhưng người phụ trách xin nghỉ rồi, cô đi cùng tôi."

"Sao lại là tôi?" Cô đâu còn ở tổ hai nữa, chính anh mới điều chuyển cô mà!

"Vì cô quen thuộc dự án này." Trần Dực không nói thêm gì, liếc nhìn đồng hồ, "Nửa tiếng nữa xuất phát."

Rồi anh ném chìa khóa xe về phía cô.

Hướng Nhĩ nhanh tay bắt lấy. Ra khỏi văn phòng, cô nắm chặt chìa khóa, đấm nhẹ vào không khí rồi mới quay về chỗ ngồi.

Nửa tiếng chẳng làm được gì khác, Hướng Nhĩ cầm bánh ngọt ra phòng trà, pha một cốc cà phê.

"Hướng Nhĩ, sao cậu ngồi đây? Mới đi làm chưa được một tiếng mà đã lén lút trốn việc hả?" Chu Huệ cầm cốc đi ngang qua.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc