Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn Gái Hải Ly Hôm Nay Lại Tăng Ca Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Trong nhà vệ sinh, Từ Hướng Nhĩ cố chịu đau, cởi áo len ra. Nhìn vào gương, cô thấy một phần cà phê dính vào áo lót, da chưa bị đỏ, nhưng phần da không được che chắn đã đỏ ửng lên một mảng lớn.

Cô đến bồn rửa mặt, cúi người xuống, mở vòi nước lạnh để rửa. Tháng ba thời tiết chưa ấm áp, vòi nước trong công ty cũng không có nước ấm, nước lạnh dội lên ngực khiến Từ Hướng Nhĩ nổi da gà. Cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn vào gương, người trong gương đang cắn môi chịu đựng cơn đau, nhưng lại không biết mình đang chịu đựng điều gì.

Khi các ngón tay đỏ ửng vì lạnh, Từ Hướng Nhĩ tắt vòi nước, nhắn tin cho Chu Huệ, nhờ cô ấy mang bộ quần áo thay ra để dưới bàn làm việc đến nhà vệ sinh cho mình.

Chưa đầy một phút sau, Chu Huệ đã chạy vào nhà vệ sinh, đưa quần áo vào buồng vệ sinh, hỏi qua cửa: “Nhĩ Nhĩ, cậu sao vậy?”

“Không sao, tớ lỡ làm đổ cà phê lên người.”

“Không bị bỏng chứ?”

“Không, không.” Từ Hướng Nhĩ mặc quần áo vào, giọng khàn khàn. “Cảm ơn cậu nhé, tớ đi vệ sinh đã, lát nữa ra ngoài tớ mua trà sữa cho cậu. Mấy hôm nay thật sự làm phiền cậu quá.”

Không chỉ mượn áo khoác của cô ấy, mà trước đó mỗi lần tăng ca buổi trưa, Chu Huệ cũng đều mua cơm giúp cô.

Trong công ty không mấy ấm áp này, Chu Huệ đã là người rất tốt, ít nhất là đối với Từ Hướng Nhĩ.

“... Ừm, tớ biết rồi, không sao đâu.”

Đợi Chu Huệ rời đi, Từ Hướng Nhĩ cuối cùng cũng không kìm nén được những giọt nước mắt rẻ mạt.

Rõ ràng chẳng đáng là gì.

Nhưng mà bố ơi, tại sao cứ đến gần ngày giỗ của bố, con lại xui xẻo thế này.

Cô không hiểu, rốt cuộc mình sống vì điều gì.

Hàng ngày ăn những món ăn rẻ tiền, nói những lời sáo rỗng, sống trong căn phòng thuê tồi tàn, Từ Hướng Nhĩ rõ ràng đã bình thản sống qua bao nhiêu năm, tưởng rằng sẽ không rơi nước mắt nữa, nhưng vẫn đau.

Mắt không phải mờ đi vì nước mắt, mà là do tầm nhìn đột nhiên thu hẹp lại, rồi chớp nhoáng rung động nên mờ đi trong giây lát.

Lại biến thành hải ly rồi.

Người ta nói chuyện gì xảy ra ba lần là có thể tìm ra quy luật, nhưng Từ Hướng Nhĩ vừa xoa xoa cái bụng mềm mại vừa lo lắng, căn bản không tìm ra quy luật nào cả.

Thật lố bịch! Đây là ban ngày! Hơn nữa còn ở trong công ty, lần này cô phải trốn đi đâu, còn cả một buổi chiều nữa…

Cũng có thể là một món quà, bởi vì cảm giác bỏng rát đã biến mất, mỗi lần biến thành hải ly, cơn đau ban đầu sẽ biến mất.

Từ Hướng Nhĩ ngồi trong nhà vệ sinh một lúc, suy nghĩ một hồi, cô thật sự không thể xin nghỉ nữa, hơn nữa lần trước ít nhất là đi công tác ngoài trời, bây giờ ở trong công ty cô phải nói sao đây.

Từ Hướng Nhĩ bước ra khỏi buồng vệ sinh, nhìn quanh bốn phía, chạy đến bồn rửa mặt, kéo chiếc áo len đang rũ xuống, khoác lên người.

Sau khi thò cái đầu hải ly ra khỏi nhà vệ sinh, Từ Hướng Nhĩ lạch bạch chạy đến bên chậu cây cảnh trong phòng nghỉ, xem có ai đứng ở hành lang hay không.

Khoảnh khắc thò đầu ra, lá cây của một loại thực vật nào đó trên đỉnh đầu sượt qua cái đầu lông

xù của cô. Từ Hướng Nhĩ ngẩng lên, nhìn thấy cây không rõ tên đó, rồi lại liếc nhìn camera ở cuối hành lang.

Muốn ăn…

Chắc không sao đâu, bây giờ cô chỉ là một đống quần áo đang di chuyển, hơn nữa camera đó chưa chắc đã quay được đến đây, dù sao công ty cũng cần có góc chết của camera mà.

Từ Hướng Nhĩ kiễng chân, chân chèo không vững khiến cơ thể nhỏ bé của cô lắc lư, may mà cắn được lá cây. Cắn một miếng xong, cô vội vàng chạy về phía cuối hành lang.

Kho! Kho!

Đến cửa kho, Từ Hướng Nhĩ mới nhớ ra một chuyện, cửa kho ngày thường đều đóng kín, cô căn bản không chạm tới được.

Khốn kiếp, lại đúng là hải ly con, còn kéo theo một cái đuôi chẳng có tác dụng gì.

Chẳng lẽ ở dưới nước sẽ thuận tiện hơn?

Nếu biến thành hải ly, liệu cô, một người không biết bơi, có đột nhiên biết bơi không nhỉ.

Khi dòng suy nghĩ đang lan man, đột nhiên có hai đồng nghiệp ở tổ khác đi tới, Từ Hướng Nhĩ vội vàng nấp sau thùng giấy, không ngừng lẩm bẩm, không thấy tôi, không thấy tôi.

Có lẽ là vừa ăn cơm xong, hai đồng nghiệp cũng không tập trung, vừa đẩy cửa kho vừa trò chuyện.

"Hầy, sáng nay tôi đi bàn nội dung thiết kế với khách hàng, tình cờ gặp sếp Trần ở đó. Hình như chiều nay anh ấy có hẹn đi tiếp khách."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc