Từ trước đến nay, Từ Hướng Nhĩ chưa từng ghét bỏ ai. Cô luôn cho rằng mọi người chỉ là khách qua đường trong cuộc đời mình. Những cảm xúc trân trọng, yêu thích, hân hoan đều không thể kéo dài mãi, nên chẳng cần thiết phải lãng phí cảm xúc tiêu cực cho những người này.
Cho đến ngày trước sinh nhật thứ hai mươi lăm, cô chỉ có vỏn vẹn hai người đáng ghét.
Người thứ nhất là Từ Minh, người cha vô trách nhiệm đã mất từ lâu. Vì không thể tha thứ, cô đã ghét ông nhiều năm, nhưng cũng không đến mức hận.
Người thứ hai chính là Trần Dực, người đang ngồi trong phòng họp nghe báo cáo công việc của cấp dưới.
Giang Hòa đầu tháng ba, sương mù dày đặc bao phủ cả thành phố. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ kính trong suốt của phòng họp mờ ảo, chỉ có Trần Dực là vô cùng rõ nét, một sự rõ nét sắc bén.
Anh ngồi vắt chéo chân ở vị trí trung tâm, đeo kính gọng đen, vẻ mặt lạnh lùng nghe đồng nghiệp báo cáo. Bàn tay trắng lạnh xoay xoay cây bút máy màu xanh đậm, phát ra tiếng "tách tách" lan truyền qua mặt bàn gỗ, khiến cả cốc nước của Từ Hướng Nhĩ đặt bên cạnh cũng gợn sóng.
Từ Hướng Nhĩ ngồi gần cửa ra vào, vị trí khuất nhất. Cô ôm bụng, cắn môi chịu đựng cơn đau âm ỉ.
Cuộc họp đầu tuần, cơn đau bụng kinh muộn cũng đến đúng ngày này.
Người xui xẻo luôn tỏ ra bình tĩnh quá mức. Cô nhíu mày, giả vờ chăm chú nghe anh nói, nhưng trong lòng đang cầu nguyện cho viên thuốc giảm đau vừa uống lúc đến công ty phát huy tác dụng.
Ibuprofen, xin hãy mau hiệu nghiệm!
Cô sắp không chịu nổi nữa…
"Bản này không được, quá tầm thường. Cứ tiếp tục sáng tạo trên nền tảng của bản tuần trước." Trần Dực nhìn quanh, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở Từ Hướng Nhĩ.
Những người khác trong phòng họp cũng nhìn về phía cô. Chu Huệ ngồi bên trái Từ Hướng Nhĩ giật mạnh tay áo cô.
Từ Hướng Nhĩ ngẩng đầu, đôi môi bị cắn đến trắng bệch, cô mỉm cười, nhìn Trần Dực với vẻ khó hiểu.
Vừa rồi cô lơ đãng nên chẳng nghe thấy gì, đau bụng đến toát mồ hôi lạnh.
Bề ngoài mỉm cười, trong lòng không ngừng nguyền rủa.
Tất cả là tại Trần Dực đáng chết! Khiến cô phải tăng ca sửa bản kế hoạch cả cuối tuần.
Thấy cô không nói gì, Chu Huệ bất chấp ánh mắt lạnh lẽo của Trần Dực, ghé sát tai Từ Hướng Nhĩ nói nhỏ: "Anh ấy bảo cậu sửa lại."
"Chết tiệt..." Từ Hướng Nhĩ chửi thầm, Chu Huệ giật mình, may mà ngay sau đó cô đã lấy lại bình tĩnh, đáp nhẹ nhàng: "Vâng, anh Trần, tôi sẽ sửa xong rồi gửi cho anh."
Ném cái gì mà ném, loại người bất lịch sự thì biến khỏi Trái Đất đi.
Khi đi ngang qua Từ Hướng Nhĩ, Trần Dực dừng bước một chút rồi mới rời khỏi phòng họp. Khoảnh khắc anh rời đi, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Sắc mặt Từ Hướng Nhĩ tái nhợt, nhón chân, cố gắng giảm áp lực lên bụng: "Chu Huệ, mình không ổn rồi, phải đi vệ sinh, cậu giúp mình mang đồ về chỗ làm nhé, cảm ơn." Dứt lời, cô chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Ra khỏi nhà vệ sinh, Từ Hướng Nhĩ thấy đỡ hơn một chút. Khi cô trở lại khu vực làm việc, các đồng nghiệp đang trò chuyện rôm rả.
Sáng thứ Hai, hầu hết nhân viên đều có thói quen tán gẫu một lúc rồi mới bắt đầu làm việc, nhưng hôm nay Từ Hướng Nhĩ muốn hoàn thành công việc nhanh chóng, dù có phải tăng ca đến khuya cũng không sao.
Cô đã bị ép tăng ca hơn mười ngày rồi, thêm một ngày cũng chẳng khác gì… Nhưng sinh nhật ngày mai, cô nhất định phải dành cho mình một buổi tối yên tĩnh.
Một buổi tối không có tên sếp mặt lạnh Trần Dực.
Vừa về đến chỗ ngồi, Từ Hướng Nhĩ đã mở máy tính, chuẩn bị sửa bản kế hoạch.
Chu Huệ đặt cốc nước gừng đường đỏ lên bàn cô: "Nhĩ Nhĩ, uống chút nước gừng cho ấm bụng rồi hãy sửa."
"Ừ, cảm ơn cậu."
"Haizzz… Nói thật, tên đại ma vương này đến công ty nửa năm rồi, người bị hành hạ nhiều nhất chính là Nhĩ Nhĩ nhà ta." Một đồng nghiệp nam vừa uống trà nóng vừa lắc đầu ngao ngán.
"Đúng vậy, suốt ngày sửa đi sửa lại, cũng vừa vừa phải phải thôi chứ." Một đồng nghiệp khác ghé sát lại: "Nhĩ Nhĩ, đây là bản thứ mấy rồi, làm cuối tuần à?"
"Ừ, tăng ca hai ngày mới xong, giờ mình còn chẳng biết tan làm đúng giờ là gì nữa." Từ Hướng Nhĩ uống một ngụm nước gừng, mở tài liệu thuyết trình và thông tin địa điểm tổ chức sự kiện, chuẩn bị sửa đổi một số chi tiết.
Đồng nghiệp Lý Văn chen vào: "Lúc anh ta mới đến, mọi người đều đồn là con ông cháu cha được cài vào, không biết có phải muốn chứng tỏ bản thân nên mới lắm chuyện thế không, chỉ khổ cho những người làm việc dưới trướng thôi."
"Vậy rốt cuộc anh ta có phải là người thừa kế của tập đoàn Ôn Thị không? Trước đây mình còn thấy anh ta nói chuyện với thư ký của giám đốc Ôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









