Con thuyền nhỏ mất kiểm soát thả trôi trong đầm sen, nhẹ nhàng trôi nổi dập dềnh theo làn gió ấm áp thoảng qua.
Cô không muốn chấp nhận anh một cách hồ đồ như vậy khi mọi chuyện chưa rõ ràng.
Nghĩ đến đây, Đỗ Nhược lại bắt đầu giãy dụa lên nhưng Cố Uyên nhất quyết không để cho cô chạy thoát, mọi phản kháng đều vô ích.
Khi nỗi uất ức trong lòng gặp phải sự bá đạo của Cố Uyên, Đỗ Nhược không kìm được mà bật khóc.
Cảm nhận được sự ẩm ướt mát lạnh trên ngực, Cố Uyên sửng sốt, vội vàng buông cánh tay ra xem. Khi nhìn thấy Đỗ Nhược mím chặt cái miệng nhỏ nhắn, nước mắt âm thầm chảy ra, anh chỉ cảm thấy trái tim đau nhói.
Cố Uyên dùng những ngón tay dài hơi thô ráp của anh cẩn thận lau nước mắt cho cô, khi đầu ngón tay lướt qua má, làn da mịn màng lạnh giá của cô làm anh mềm lòng một chút: "Đừng khóc, nói cho anh biết, em có chuyện gì vậy?"
Đỗ Nhược nhân cơ hội đẩy anh ra, lau nước mắt, hít hít mũi, giả vờ bình tĩnh: "Vốn dĩ chúng ta đã đồng ý đóng giả làm vợ chồng là vì chuyện của Hà Úy Nhiên. Bây giờ Hà Úy Nhiên đã rời khỏi công ty. Vì vậy có phải em cũng nên nghỉ diễn rồi không. Tổng giám đốc Cố, chúng ta nên khôi phục lại mối quan hệ trong sáng đi nhé!"
Trong lòng Cố Uyên bỗng nhiên khó chịu, cảm giác như có điều gì đó vừa mất mát. Đây chính là suy nghĩ "công thành thân thoái" đây mà. Nhưng cô gái trước mặt anh lại quá kiên định khiến anh không biết phải làm thế nào cho tốt. Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô và chậm rãi nói: "Nếu anh không đồng ý thì sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
