Bị hai cặp mắt nhìn chăm chú như vậy, Đỗ Nhược không tự chủ được gật đầu.
Candy lập tức cười rộ lên, một nụ hôn nhẹ nhàng và ngọt ngào rơi xuống má Đỗ Nhược.
Cố Uyên lạnh lùng nhìn chằm chằm mặt Candy một cái, mỗi khi cô bé cao hứng sẽ thích chia sẻ đồ vật của mình.
Candy lấy heo bố và heo mẹ trong hộp cơm đưa cho Cố Uyên và Đỗ Nhược, còn mình thì ăn cơm nắm Peppa. Quai hàm bé phồng lên giống như một chú sóc con: "Chị, cậu, chúng ta cùng nhau ăn nhé!"
Cố Uyên nhìn heo mẹ trong đĩa của Đỗ Nhược, rồi nhìn heo bố trước mặt mình, bất chợt khóe miệng dịu dàng đi vài phần, xem ra tiểu yêu tinh này cũng có mắt nhìn đấy!
Thực ra, đồ vật trong tay của Candy cũng không phải dễ ăn như vậy. (Tức là "há miệng mắc quai" ấy. Ăn rồi sẽ biết)
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
