Đến giờ nghỉ trưa, công ty vốn ít người lại càng thêm vắng vẻ.
Đỗ Nhược đang xem ứng dụng gọi thức ăn ngoài trên điện thoại di động. Từ sáng đến giờ cứ phát sinh hết chuyện này đến chuyện khác nên cô đã quên mất việc gọi đồ ăn. Đến khi mọi người đi ra ngoài công ty ăn, cô mới nhớ là đồ ăn của mình vẫn chưa được đặt trước.
Cố Uyên đi đến sau lưng Đỗ Nhược, duỗi ngón tay thon dài ra gõ nhẹ vào đầu cô: "Đừng xem nữa, đi ra ngoài ăn cơm với anh."
Đỗ Nhược kinh ngạc mở to hai mắt, dáng vẻ dường như muốn hỏi: "Vì sao anh lại muốn ăn cơm với tôi."
Cố Uyên khẽ cười một tiếng, cơ thể chợt nghiêng về phía trước khiến Đỗ Nhược bất giác hơi ngã người về phía sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
